Song Nhi
(Tôi làm thơ)
Anh quen thực tế từng suy nghĩ
Tựa giọt cà phê giấu trong lòng dư vị đắng
Em như ly sữa trắng
Sống đơn giản bên bình dị nhỏ nhoi
Với anh, lãng mạn là điều xưa cũ rồi
Hạnh phúc đồng nghĩa với vật chất đủ đầy
Với em, đời sẽ buồn chán biết mấy
Nếu thiếu vắng tiếng chim hót vào bình minh
Định mệnh chơi khăm trói hai chúng mình
Vào sợi dây tình trái ngang mang tên số phận
Cố biện minh và cố phủ nhận
Người ta cần khác để mà yêu nhau
![]() |
Lúc niềm vui cá cược cùng nỗi đau
Trái tim và lý trí đối đầu như hai kẻ địch
Tình yêu chông chênh giữa đôi chiều thuận nghịch
Cuối cùng rồi cũng thẳng thốt vỡ rơi
Chia cách nhau giữa ngã rẽ dòng đời
Anh bây giờ đã quên hay vẫn nhớ
Chúng mình từng có một thuở
Nghĩ về những đứa trẻ cùng ngôi nhà
Cà phê đen và sữa trắng
Ngọt - đắng vẫn hòa được thành một
Còn em với anh từng bên nhau yêu thương thề thốt
Vậy mà cuối cùng hóa ra chán ghét, oán hờn.
Vài nét về tác giả:

Tôi là một cô gái làm kinh doanh, sống xa quê hương Việt Nam từ nhỏ. Tôi viết cho những người thân, bạn bè yêu dấu trong tôi - Song Nhi.
Bài đã đăng: Đám cưới anh, Phố buồn, Giấc mộng tầm xuân, Giữa anh và em, Xuân yêu thương,Sáng nay xuân về, Đơn phương, Em đã quên được anh, Yêu thương hôm nay,Không đành lòng quên,Người ấy và anh, Cổ tích tình yêu, Gửi chị - người yêu cũ của anh, Góc phố mùa đông, Đừng thương em, Tình buồn Lavender, Đóa hồng vàng ngày xưa,Cho người từng yêu em, Gọi tình, Buông tay, Sau một lần nói dối,Quê mình mùa nước nổi, Nguyên bản, Lồng đèn ngôi sao, Thôi thì xa nhau, Hình như anh thương em, Nụ hôn ngày hạ, Dư âm cô đơn, Phố vào thu, Chuyện một con đường; Xin lỗi tình anh; Khoảng trời pha lê; Muộn màng khi tình xa; Mỳ trường thọ; Theo em, anh nhé!; Đến sau một người; Bắt đền người dưng; Trái tim Meggie;Giả vờ thôi.
