Hình ảnh của anh và những cử chỉ ngập ngừng giả dối lại văng vẳng bên tai khiến cho mọi hành động của em đều trở nên bất giác. Em đã uống , vâng! Em uống một mình tự thưởng thức hơi men cay nồng mà trong lòng chua chát. Một giờ, hai giờ, rồi ba giờ trôi qua mà em không hề hay biết.
Chủ quán đến bên em, nhắc nhở em đã hết giờ, phải đóng cửa, lúc này em mới nhận ra chỉ còn một mình mình trong quán. Thanh toán xong em lả đảo bước đi giữa phố vắng tanh ngập ngụa ánh đèn đường. Em đã bật khóc trong đêm bởi em thương cho mối tình đầu tiên đứt gẫy.
Hai mươi lăm năm em luôn cảnh giác những lời tán tỉnh, ong bướm giả dối, giữ gìn bản thân trong sạch, để rồi khi gặp anh, trò chuyện với anh, gần gũi và thân thiết với anh, anh đã cho em một cảm giác thật sự an toàn.
Rồi ánh nắt anh, nụ cười anh, giọng nói anh dịu dàng lắm, quen lắm mỗi lúc anh nhìn về phía em, mỗi lúc anh bên em. Một buổi trưa hè nắng gắt, em vẫn hồn nhiên ngồi bên anh xem anh làm trò ảo thuật, vô tư như một cô bé con ngốc nghếch. Bất ngờ anh nhẹ nhàng cầm đôi bàn tay nhỏ nhắn của em và đặt vào lòng, em thẹn thùng rụt lại, nhưng đôi bàn tay anh chắc nịch của anh đã chiến thắng em trong giây phút mềm yếu. Anh xích lại gần bên em, vòng tay ôm em thật chặt, chẳng hề nói lời yêu thương nhưng trong lòng em thật hạnh phúc. Cảm giác được yêu thương lần đầu còn âm hường với em cho đến tận bây giờ. Lần đầu tiên được anh mơn trớn trên đôi môi chưa bao giờ biết đến vị ngọt của một nụ hôn đã khiến em phải thao thức mấy đêm không ngủ. Vị ngọt của mối tình đầu ngấm dần khiến em thấy đê mê, ngập tràn hạnh phúc. Rồi anh quan tâm, lo lắng cho em nhiều hơn, dịu dàng với em hơn, muốn được gần gũi em nhiều hơn. Đổi lại anh cũng được em chăm sóc nhiều hơn, lo lắng cho anh hơn.
Cho tới một ngày anh đòi em được làm “chuyện ấy”, em hoảng hốt giật mình và cảm giác mình không còn được anh tôn trọng nữa. Em thẳng thắn chất vấn tình yêu của anh dành cho em. Anh trả lời quanh co và tìm cách lảng tránh. Em tỉnh táo nhận thấy sự giả dối tình yêu nơi anh. Trước sự thành khẩn của em yêu cầu anh hãy thật lòng nói về tình cảm của anh, anh cũng đã nói được sự thật lòng mình. Anh không yêu em.
Vâng! em đã cảm ơn anh và ôm anh thật chặt lần cuối. Em cũng lịch sự đề ra giao ước cho hai bên, từ nay hai người sẽ là bạn, gặp hau thì chào nhau. Em đã tự mình bóp trái tim em vỡ vụn, tự hứa với lòng mình sẽ không không bao giờ được mắc sai lầm lần thứ hai. Em quyết định phải chấm dứt mối tình đầu của mình một cách tỉnh táo. Cảm giác đau đớn tột độ, nhưng em vẫn hiên ngang đi về trong sự dõi theo hàng ngày của anh.
Cảm giác yêu thương bên anh vẫn chưa dứt hẳn. Em biết em sẽ không quên được anh, nhưng sẽ không bao giờ yêu anh nữa dù anh đã thật lòng yêu em. Em vẫn hát điệp khúc tình yêu và mối khi nhớ vế anh em lại nhớ đến những câu thơ chua chát: Thế là hết từ nay anh đi mãi. Hôm nay yêu mai có thể xa rồi. Tình yêu mỏng manh như làn khói. Ai biết tình ai có đổi thay.
Vũ Thị Thơ