Anh và em, đều là những con thuyền của mỗi bờ bến cố định, có đến với nhau cũng chỉ là sự đồng cảm, chia sẻ và dừng được ở một tình bạn, nhưng anh thấy không, mình đâu có để như vậy, mọi chuyện đã xáo trộn nhất là ở em rồi anh à, em lặng đi và im bặt mà chua xót trước những thông tin và message của anh, tưởng đi qua dễ dàng nhưng đến ngày hôm nay thì em lại thấy khó chịu, mất tập trung vì quá nhớ anh, mong được nhìn thấy anh hơn bao giờ hết. Nỗi nhớ ngày càng day dứt, day dứt đến không tưởng, nó hành hạ em trong mỗi đêm, em thấy mình cô đơn lắm anh ơi. Còn anh thì sao, anh đang suy nghĩ gì vậy anh, có thấy buồn và nhớ em không, anh đang cứng cỏi để vượt qua nỗi đau lòng này hay sự cảm nhận về em chỉ là cái phớt qua đối cho anh.
Em chẳng thể nào đoán được anh đang nghĩ gì vì anh thật là khó hiểu đến một cách lạ lùng, hay anh đang chơi trò lừa dối với em đấy, đến rồi lại đi, ở gần em thì chẳng khác gì một người yêu nhưng khi trở về "nơi ăn chốn ở" của mình anh lại là bạn lâu năm không gặp với em, hờ hững như chưa từng có. Mấy hôm nay em cố tình để bên cạnh nick của mình bài "Tuyết rơi mùa hè", anh có nghe không nhỉ? Em lại tự hỏi nữa rồi, em ngốc thật. Em đang xa anh, điều này đúng hay sai. Anh đang tránh em? tốt cho em hay không? đủ điều hết, em cảm thấy hỗn loạn tất cả, có anh em sẽ có động lực nhưng lại lừa dối người yêu thương mình, không có anh em thanh thản vì sống thật nhưng mất phương hướng, nhớ anh mà. Anh có bao giờ thấy tuyết rơi vào mùa hè chưa? lạ nhỉ, điều không thể xảy ra và anh hãy nghe kỹ bài hát này nhé, anh sẽ hiểu em hơn dù tình yêu không thể đến với bọn mình. B.T
Bích Thủy