Khó quá, anh chưa thể nào tìm ra lối thoát. Thời gian trôi mau. Nỗi nhớ em vẫn còn đây, hàng ngày, hàng giờ anh vẫn mong ngóng tin em, thầm mong trời xanh sẽ mang đến cho anh một điều kỳ diệu. Một điều kỳ diệu có thể mang em quay về với anh. Dường như ông trời đã thấu hiểu lòng anh. Em đã quay trở về. Em đang cố vùng vẫy ra khỏi cái địa ngục mà trước đó em đã coi nó là một thiên đường. Giờ thì em đã thấm thía nỗi đau khi chấp nhận một hôn nhân mà không có tình yêu rồi ư? Em nói là từng ngày từng giờ em sống bên chồng mà vẫn phảng phất bóng hình anh? Có thật không em? Thế thì tại sao khi xưa em đã rũ bỏ tất cả những gì anh dành cho em để chạy theo người ta, bỏ mặc anh trong nỗi hưu quạnh? Mặc dù đã có lúc anh căm thù em, nhưng anh vẫn dõi theo từng bước từng bước trong cuộc sống của em và anh được biết người chồng của em cũng rất yêu em, luôn hết lòng vì em. Với những gì anh dành cho em, anh nghĩ rằng chồng em xứng đáng có được một mái ấm êm đềm, gia đình hạnh phúc. Em có biết không khi em gặp anh và mong anh tha thứ, quả thật lúc đó anh chỉ muốn ôm thật chặt trong vòng tay không để mất em thêm một lần nữa và sẽ từ bỏ tất cả để cùng em đi đến một nơi nào đó chỉ có hai đứa và sẽ có một cuộc sống hạnh phúc. Thế rồi anh lại nghĩ rằng liệu như vậy sẽ tốt hơn cho cả hai đứa hay không ? liệu theo anh em sẽ có được hạnh phúc? Liệu em có phản bội anh thêm một lần nữa không? Đúng.
Em đã phản bội anh một lần thì chắc em sẽ phản bội anh thêm một lần nữa. Nhung à, em hãy quay về đi, hãy về với những gì em đang có đi, đừng sai lầm thêm một lần nữa. Đối với anh, em đã không còn niềm tin. Hãy để quá khứ ngủ yên, đừng làm ai phải đau nữa, chỉ mình anh gánh chịu là đủ rồi... Anh sẵn sàng tha thứ cho em và anh mong em hãy là một người vợ thuỷ chung, đừng làm sai lầm nối tiếp sai lầm nữa em nhé.... Hy vọng rằng những dòng chữ này thay anh nói lên tất cả, hãy hiểu và đừng làm phiền anh nữa.
Romeo