Tổ chức Y tế thế giới (WHO) định nghĩa thừa cân và béo phì là sự tích tụ chất béo bất thường hoặc quá mức gây ảnh hưởng đến sức khỏe. Hiện béo phì được xem là bệnh mạn tính, đòi hỏi phải theo dõi, kiểm soát và điều trị béo phì lâu dài.
Chỉ số khối cơ thể (BMI – Body Mass Index) một công cụ được sử dụng để đo lượng mỡ dựa trên chiều cao và cân nặng. Đây là chỉ số được áp dụng để phân loại thừa cân và béo phì. BMI chuẩn được tính theo công thức: khối lượng cơ thể (kilogam) chia cho bình phương chiều cao cơ thể (mét), đơn vị kg/m². Với người trưởng thành, chỉ số khối cơ thể BMI được xác định như sau:
- Chỉ số BMI dưới 18,5: thiếu cân.
- Chỉ số BMI từ 18,5 đến dưới 25: bình thường.
- Chỉ số BMI từ 25 đến dưới 30: thừa cân.
- Chỉ số BMI từ 30 trở lên: béo phì.
Trẻ trên 2 tuổi hoặc một thiếu niên béo phì khi chỉ số BMI lớn hơn 95% so với các bạn đồng trang lứa.
Hầu hết, BMI không trực tiếp đo lường mà chỉ cung cấp những thông tin lý tưởng về lượng mỡ trong cơ thể. Vì vậy, với một số đối tượng, chẳng hạn như vận động viên cơ bắp, chỉ số này có thể ở mức béo phì mặc dù lượng mỡ thừa trong cơ thể họ không nhiều.
Ngoài ra, bạn có thể đo vòng eo để biết mình mắc béo phì hay không. Mỡ tích tụ quanh eo, đôi khi được gọi là mỡ nội tạng hoặc mỡ bụng, làm tăng thêm nguy cơ mắc bệnh tim và tiểu đường. Phụ nữ có vòng eo (chu vi) lớn hơn 89cm và nam giới có vòng eo lớn hơn 102cm có thể gặp nhiều rủi ro về sức khỏe hơn so với người cùng giới có vòng eo nhỏ hơn.
Béo phì được chia thành các loại:
- Béo phì độ 1: chỉ số BMI từ 30 đến dưới 35kg/m².
- Béo phì độ 2: chỉ số BMI từ 35 đến dưới 40kg/m².
- Béo phì độ 3(hay béo phì nghiêm trọng): BMI từ 40kg/m² trở lên