- Động cơ nào đã thôi thúc chị, một doanh nhân luôn bận rộn tham gia vào bộ phim dài tập "Ván cờ tình yêu"?
- Có thể nói 99% diễn viên đến với điện ảnh do niềm đam mê, bởi nó thực sự đầy bí ẩn và cuốn hút. Tôi cũng không là ngoại lệ.
- Chị nghĩ, vì sao chị được mời vào vai diễn đó?
- Tôi không rõ có việc thử vai, cạnh tranh hay không, vì lúc đó tôi đang ở nước ngoài, về tới Việt Nam là tham gia vào vai diễn ngay. Tôi không phải là người đẹp, cũng chẳng phải là diễn viên chuyên nghiệp, có lẽ là cơ duyên đã đưa tôi đến với vai Hân này.
![]() |
|
Hoa hậu Hà Kiều Anh. |
- Tuổi tác của nhân vật Hân thời sinh viên quá chênh lệch so với chị, chị làm sao để vượt qua điều này?
- Không chỉ ở Việt Nam mà trên thế giới, diễn viên đều vào các vai không trùng với lứa tuổi của mình. Hiệu quả của vai diễn còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố như nghệ thuật hóa trang góc quay... Nhưng cũng không phủ nhận là nhận một vai vừa lứa tuổi với mình sẽ dễ dàng hơn nhiều.
- Trong phim, nhân vật Hân yêu nhiều, hết lòng vì những người giúp mình trong tình yêu. Chị có e ngại dư luận cho rằng chị không cần diễn mà vẫn thể hiện được nhân vật?
- Dư luận là một phần không bao giờ thiếu vắng trong đời sống xã hội. Nếu lúc nào cũng đi tìm hiểu coi dư luận nói gì về mình thì không còn thời gian để làm việc. Tôi chỉ biết sống sao cho không hổ thẹn với lương tâm mình.
- Nhưng dư luận thì không phải lúc nào cũng biết thế. Chị làm sao để cân bằng cho cuộc sống được nhẹ nhàng?
- Dư luận có đúng cũng có sai và cũng nhiều khi làm mình đau lòng. Nếu cứ cố gắng làm vừa lòng mọi người thì không còn giữ được bản sắc riêng của mỗi người, cuộc sống đó chắc là rất đơn điệu.
- Tham gia hai bộ phận phim nặng ký với số phận nhân vật nhiều éo le, chị có sợ những số phận ấy ít nhiều đã vận vào mình?
- Cho tới giờ phút này tôi chưa thấy có gì từ hai bộ phim ấy vận vào mình, chị thấy cả hai nhân vật đều đáng được thông cảm, chia sẻ. Tôi hy vọng thời kỳ tồi tệ nhất của đời mình đã qua đi. Không lẽ còn xui xẻo gì nữa đang chờ đợi? Nếu thế thì cuộc đời quá bất công với mình!
- Từ điện ảnh, chị có chiêm nghiệm gì cho bản thân mình?
- Ngoài lúc đóng phim, rất nhiều khi tôi cũng là một khán giả ngồi trước màn ảnh. Có lẽ là cuộc đời không cho không ai hạnh phúc cũng như tiền tài, danh vọng. Để đạt được chúng phải đổ rất nhiều mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả máu nữa. Chớ nên quá tham lam kẻo suốt đời phải sống trong nuối tiếc và dằn vặt.
- Về quyển hồi ký của chị, từ dự tính đến nay cũng đã hơn một năm nhưng vẫn thấy im thin thít, vì sao vậy?
- Viết hồi ký không phải do ý thích hay do trào lưu mà do sự thôi thúc trong nội tâm của mỗi người. Khi có quá nhiều bước ngoặt, sự kiện trong cuộc đời riêng, mình không đủ kiên nhẫn để ôm mãi trong lòng, chỉ muốn trút ra thành lời. Cũng may là cuốn hồi ký chưa viết vì mấy năm vừa qua còn có nhiều điều đáng nói hơn quá khứ đó nhiều. Tôi vẫn đang viết nhật ký mỗi ngày. Chắc chắn có một ngày tôi sẽ tiếp tục dự định của mình.
- Sau bao thăng trầm trong nghề, có lần chị nói sẽ sinh con mà không cần chồng. Đó là khát vọng được làm mẹ hay còn lý do nào khác?
- Người phụ nữ nào cũng khát khao được làm mẹ và có một mái ấm gia đình. Tôi cũng thế. Nhưng nếu quá khó khăn để tìm được nửa kia của mình thì tại sao lại không thể mong ước có một đứa con cho riêng mình.
- Có nhiều người sau khi va vấp trong nghệ thuật là giải nghệ. Một số khác thì lui về hậu phương để làm tròn bổn phận gia đình. Chị thì sao?
- Nếu va vấp mạnh đến không thể đứng dậy nổi thì còn biết làm gì hơn là lui về chăm lo gia đình, cho mái ấm. Tôi nghĩ dù là ai trên thế giới này thì điều quan trọng nhất vẫn là cuộc sống gia đình, nếu phải hy sinh niềm đam mê của riêng mình để có hạnh phúc thì tại sao không?
- Điều mong ước của chị trong năm mới, nhất là sắp đến ngày phụ nữ 8/3?
- Tôi không mong năm mới vì mình sẽ... già thêm một tuổi. Điều mong ước lớn nhất là thời gian sẽ dừng lại để tôi có thể thực hiện được tất cả những dự định và ước mơ của mình.
(Theo Sành Điệu)
