Hôm nay nghe anh nhắn tin, anh đi đánh cầu lông bị ngã đau chân. Em lo cho anh quá. Anh hãy nhớ xoa dầu vào nhé. Như vậy nó sẽ không sưng lên, mai anh lại có thể đi làm được. Em dại khờ quá phải không anh? Bây giờ em muốn được là người chăm sóc, ở bên cạnh anh những lúc anh buồn vui, chia sẻ mọi khó khăn với anh. Nhưng đã quá muộn rồi phải không anh?
Em nhớ ánh mắt, cử chỉ âu yếm anh dành cho em. Khi ở bên anh, em cảm giác mình không phải lo lắng gì, rất bình yên dưới sự che chở của anh. Hôm nay tự dưng em nhớ đến ngày xưa của chúng mình. Khi đó anh đã phải đạp xe đạp tận 40km chỉ để lên gặp em dưới trời mưa tầm tã, rồi để đến chiều lại đạp xe về, hôm đó lại vào dịp Tết chứ. Bức thư tình đầu tiên anh viết cho em, bức tranh cát lần đầu tiên em vẽ và lại là vẽ cùng anh, cây cầu Long Biên lần đầu tiên em đi qua là đi qua với anh (mặc dù em là con gái Hà Nội). Rất nhiều điều lần đầu tiên em gặp, em làm đều là đi bên anh.
Thời gian trôi qua nhanh quá, vậy mà đã 2 năm kể từ ngày mình gặp nhau tình cờ đó. Anh bảo anh đợi em thêm 2 năm nữa cơ mà. Sao anh không giữ lời hứa? Thời gian anh đợi chưa được mà, còn mấy tháng nữa mà. Sao anh vội thay lòng để giờ em tủi thân. Sao anh để Ngố giờ phải buồn. Khi em nhận ra tình cảm dành cho anh thì anh bảo: anh không còn yêu em nữa. Tình cảm anh dành cho người con gái khác mất rồi. Em buồn, em nghĩ, chắc là tại em đã làm anh buồn, đã làm anh thất vọng.
Anh bảo đó là sự lựa chọn của anh, dù đó là đúng hay sai thì vẫn là quyết định của anh, anh tin vào anh. Anh có biết từng câu nói đó là cứa vào tim em không? Em đau lắm, mỗi khi nhìn thấy nick anh sáng, nhưng lại chỉ là chờ đợi người con gái đó. ''Chờ em hoài, chờ em mãi, sao chẳng thấy em ! C.T.H.Y. , em đâu rồi? Alô, Alô, Cún Yêu ơi!". Tất cả những dòng chữ đó hiện lên là một lần em khóc thầm. Một nỗi buồn không tả được.
Chủ nhật tuần trước anh rủ em về nhà anh chơi, em rất thích và quý gia đình anh: bố mẹ, anh Thành. Em ước gì mình về nhà anh chơi không với vai trò là bạn của anh mà là một cái gì đó quan trọng hơn. Mẹ anh cũng rất quý em, cả trưa hôm đó em đã nằm tâm sự nói chuyện với em. Bác có vẻ rất vui. Anh bảo: hay là em nhận bố mẹ anh la bố mẹ nuôi. Em không muốn vậy, em không muốn! Em chẳng biết làm sao để dành lại được trái tim anh bây giờ, để em được là một nửa của anh.
Em tôn trọng quyết định của anh và chỉ biết luôn dõi theo anh, song hành cùng anh một cách âm thầm mà thôi. Khi nào anh buồn, anh cô đơn thì hãy nhớ là có em nhé. Em sẽ lắng nghe anh nói và là chỗ dựa cho anh. Hy vọng là người con gái có tên C.T.H.Y. sẽ làm anh hạnh phúc, đừng giống như em, chỉ biết làm anh buồn. Em nhớ anh, nhớ anh!
Bluerose