Nghe ba từ này thôi cũng đủ để làm lòng anh đau đớn, làm vỡ tan tất cả những ngày tháng qua. Bao nhiêu yêu thương và nhớ nhung giờ xin đành gác lại thành ký ức. Lần này em ra đi, có lẽ là lần ra đi mãi mãi. Em đi mang theo tất cả những yêu thương, hy vọng và cả đợi chờ mà anh đã cất giữ bấy lâu. Anh đã cố gắng làm tất cả những gì có thể để níu giữ một tình yêu, một niềm hạnh phúc cho chúng mình nhưng hình như anh không đủ sức mạnh, không đủ lòng chân thành và tình yêu của anh không đủ lớn hay vì em? Em vẫn luôn bên cạnh anh như một bóng hình, rất gần mà quá đỗi xa xôi. Em thì luôn thực tế và cho rằng tình yêu của chúng ta có vô vàn ngăn cách, chúng ta sẽ không thể đến được với nhau vì tình yêu đó chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng mà thôi. Em nghĩ rằng mình đã hiểu quá rõ về nhau và cái quá khứ của cả hai sẽ tạo nên một cuộc sống không có hạnh phúc cho hai đứa sau này.Chúng ta đã có quá nhiều sai lầm trong suốt thời gian hơn một năm yêu nhau, nhưng mọi chuyện đều có thể được làm lại từ đầu nếu cả hai cùng biết cố gắng để vượt qua những lúc khó khăn.
Anh đồng ý rằng tình yêu nào mà chẳng có khó khăn, cản trở và anh cũng đâu bắt em phải ở bên anh suốt đời. Anh cũng biết em sẽ chẳng muốn như vậy đâu, em chỉ muốn anh ở một nơi thật xa, xa cuộc sống của em. Anh chỉ có quyền được và cùng em chia sẻ những thứ mà ai cũng có thể nói với nhau trong một thế giới ảo. Em biết không? Sự ra đi lần này của em như một nhát dao cắt đứt tất cả, mặc dù chính anh là người đưa ra đề nghị cho cuộc ra đi này. Từ khi em đi, lòng anh đang dần nguội lạnh, trái tim cũng dần băng giá rồi. Có lẽ chờ đợi là mòn mỏi, ngóng trông chỉ vô nghĩa mà thôi. Anh nhận ra rằng, dù anh có làm gì đi chăng nữa cũng không thể thay đổi được thực tế, em chỉ là một giấc mơ không trọn vẹn. Bây giờ em muốn anh là gì đi nữa anh cũng sẽ như vậy. Là bạn, là tri kỷ, là kẻ thù hay là gì mà em tự đặt tên cho nó cũng được.
Hôm nay Hà Nội thật buồn. Mùa đông cũng kịp trở về để làm nỗi nhớ, nỗi đau trong anh thêm buốt giá. Anh thấy cuộc sống này quả là khắc nghiệt, có biết bao nhiêu điều anh muốn nói với em, có bao nhiêu khó khăn anh muốn chia sẻ cùng em nhưng tất cả đều bị ngăn lại nghẹn ngào bởi sâu thẳm trong lòng mình, anh chỉ muốn lặng lẽ bên mặt hồ phẳng lặng, nơi quán café với hàng liễu rủ bóng trong cái giá lạnh của mùa đông. Ở nơi đó... anh đã từng có em. Anh chỉ muốn một mình bên quán quen lần đầu tiên và cứ ngỡ em đang bên cạnh nhưng rồi khi anh bước đi, chẳng còn ai nhìn anh nữa, anh mới nhận ra em đi thật rồi...
Nguyễn Mạnh Cường