- Có thể nói anh cũng giống hầu hết các mẫu nam Việt Nam, đến nghề model như một sự tình cờ. Anh nghĩ sao khi có người cho rằng, anh gặp nhiều may mắn?
- Tôi được học và đào tạo để trở thành một người mẫu có trình độ chuyên môn và đạo đức nghề nghiệp. Đầu tiên là tại thành phố quê tôi, Biên Hòa. Sau đó lên Sài Gòn tôi đầu quân vào CLB Idecaf, nơi xuất thân của nhiều cựu người mẫu nổi tiếng, như Đức Hải, Ngô Thanh Vân, Thân Thúy Hà... Tôi làm việc ở đó được gần 1 năm và sau đó được thầy Henry (người Pháp) mời về ký hợp đồng độc quyền cho công ty mà ông tham gia giảng dạy, cùng với Bảo Hòa. Tôi được trang bị tất cả mọi thứ để trở thành một người mẫu quốc tế, đó là điều tôi cảm thấy may mắn nhất. Henry là người khơi nguồn và truyền lửa cho mỗi chúng tôi. Về sau, tôi có tham gia CLB Hoa học đường, đầu quân cho Nhà văn hóa Thanh Niên... Tôi nghĩ mình may mắn. Nhưng ai cũng vậy, chỉ may mắn thì chưa đủ...
![]() |
|
Người mẫu Đức Tiến. |
- Anh theo nghề mẫu khá lâu, tạo được những dấu ấn riêng, nhưng rồi lại trở nên im lặng. Anh nói sao về điều này?
- Bạn có nhận ra chiếc áo bạn đang mặc đã không còn phù hợp với tuổi 30 của mình? Tôi buộc phải hiểu điều đó. Khoảng một năm trở lại đây, tôi nhận ít show diễn hơn với nhiều lý do, trong đó có lý do là tôi không muốn đứng chung với một số người mẫu, chỉ đơn giản là thấy không phù hợp. Tôi cũng không có nhiều thời gian, những show chụp hình tôi thường tham khảo kỹ về nội dung, bối cảnh, chuyên gia make up và nhiếp ảnh trước khi nhận lời. Thế nên nhiều khi tôi mang tiếng chảnh. Xuất hiện ít cũng bị cho là hết thời. Tôi đi đóng phim, xa Sài Gòn 5 tháng, người ta bảo tôi đã thực sự bị lãng quên. Tôi ít bạn, ngại tiếp xúc, tôi cũng có thể bị tiếng là khó gần...
- Nghề mẫu cho anh những gì và lấy đi những gì?
- Nghề mẫu cho tôi được thăng hoa trong cảm xúc, được thể hiện và khám phá bản thân. Còn mất ư, một sự dè dặt quá đáng khi họ biết bạn là người mẫu mà lại là người nổi tiếng.
- Một nhà báo đến phỏng vấn anh và yêu cầu anh... cởi áo để có hứng phỏng vấn. Anh từ chối và bị viết một bài bôi nhọ trên báo. Anh nói gì về tai nạn này?
- Chuyện đó đã qua lâu rồi, tôi không nhắc thêm nữa. Tai nạn trong nghề thì nhiều lắm, quan trọng là mình giải quyết nó thế nào. Tôi cho rằng, người ta trở nên cứng rắn và thông minh lên khi họ gặp khó khăn và trong gian khổ họ trưởng thành nhiều.
- Nam người mẫu thường xuất hiện ít nhưng thị phi lại nhiều. Anh cũng vậy. Theo anh thường thị phi sẽ xuất phát từ đâu?
- Thời gian trước, tôi xuất hiện rất nhiều vì tôi chỉ làm mỗi một công việc là làm mẫu. Sau này tôi chia sẻ thời gian với điện ảnh, quảng cáo và nhiều công việc khác. Việc xuất hiện ít hay nhiều tôi nghĩ không liên quan nhiều đến thị phi. Thị phi thời nào cũng có, nghề nào cũng có và người nào cũng có, còn có bao nhiêu phần trăm là sự thật và bao nhiêu là miệng thế gian thật khó đo đếm. Đừng hỏi tôi. Vì cuộc sống nó như thế đã rất lâu rồi.
- Anh có cho rằng, những người mẫu sống buông mình nên đã ảnh hưởng không nhỏ tới những người mẫu nghiêm túc khác đang vất vả khẳng định mình?
- Có chuyện đó. Ví dụ như có những người đi khoe khoang khắp nơi là mình cặp được với đại gia này, được tặng món quà kia như một sự thăng tiến trong nghề nghiệp. Tôi chẳng phê phán ai vì đó là cách sống của mỗi người. Tôi chỉ biết làm tốt việc mình. Cứ ngồi đó mà lo sợ bị ảnh hưởng bởi những điều như thế thì bạn mãi chỉ là cái bóng của những người ta mà thôi.
- Có ý kiến cho rằng thu nhập thấp của nghề người mẫu là nguyên nhân dẫn đến những tiêu cực, anh thấy sao?
- Tôi không đồng ý việc thu nhập thấp dẫn đến tiêu cực. Nếu bạn cho đó là lý do thì đó là một điều tồi tệ nhất mà người ta từng vịn vào để lý giải cho động cơ cá nhân mà thôi. Tôi cho tiêu cực thì có nhiều nguyên nhân, trong đó phần lớn là sự lười biếng lao động và mê hưởng thụ.
- Thời gian sau này, anh còn chuyển qua làm stylist thời trang, anh muốn làm một anh “biết tuốt”, cái gì cũng làm được?
- Tôi làm vì muốn giúp bạn bè. Chúng tôi rất vui vẻ, tôi làm miễn phí mà. Còn nếu coi tôi là anh chàng “biết tuốt”, tôi coi đó là một lời khen đấy. Như thế vẫn tốt hơn là chẳng biết cái gì hết.
- Thời gian qua anh chuyển qua đóng phim, anh tự đánh giá thế nào về những vai diễn của mình?
-Tôi cho là mình may mắn với những bước đi đầu tiên bên điện ảnh và truyền hình. Tôi còn nghĩ mình có khả năng thể hiện nhiều loại vai khác nhau, như là khiếm thính, khiếm thị, người tâm thần nữa cơ. Hy vọng là sớm nhận được những vai cá tính như thế.
- Diễn viên tay ngang thường dễ thành công với những phim đầu nhưng dễ nhàm chán vào những phim sau. Điều này thật khó tránh. Anh làm gì để hạn chế nó?
- Nhận định này có thể đúng với nhiều người. Tôi không biết làm gì để thay đổi, chỉ cố gắng diễn hết sức mình, hy vọng mọi người sẽ ghi nhận sự trưởng thành của tôi với Xin lỗi tình yêu, phim truyền hình 30 tập phát sóng vào tháng 7 trên HTV9.
- Học đại học, nhưng lại nhảy qua làm người mẫu rồi đi đóng phim, bỏ hết những kiến thức chuyên môn, phải chăng anh quá tham vọng?
- Tôi không bỏ những gì đã học mà chỉ cất vào đó, chưa dùng thôi. Học đại học đâu chỉ học chuyên môn, nó còn cho mình một cái nền cơ bản nữa. Người ta nhận ra tôi có năng lực làm việc, có đủ điều kiện cần thiết với yêu cầu của họ thì họ mới mời tôi cộng tác lâu dài. Còn háo danh ư? Tôi nhìn nó ở khía cạnh không hoàn toàn xấu. Tôi có quyền được yêu và làm những gì mình thích, trong đó có cả khao khát nhận được sự ngưỡng mộ của nhiều người khác.
- Xung quanh anh tràn ngập tin đồn, đến mức anh nói mất cảm xúc trước tin đồn rồi, nhưng nếu không có lửa thì làm sao có khói, anh nói sao đây?
- Tôi không giải thích những điều đó! Nhưng nói thật, tôi bị tiếng quá nhiều về giới tính, về chuyện cặp với một nhà báo tại Hà Nội, cặp với đại gia... Có người ngồi cạnh tôi kể vanh vách về tôi, dù thực tế họ không biết tôi là ai hết, chưa gặp tôi bao giờ. Tôi là người có nhan sắc, có khả năng, tôi cũng có chút tên tuổi trong làng thời trang và sống được bằng nghề, tôi nghĩ mình chưa cần dùng những bước đi như thế để tiến thân...
- Anh quan niệm thế nào là một người đàn ông hoàn hảo?
- Người đàn ông hoàn hảo là người mà bạn đang yêu. Tôi có... 100% sự hoàn hảo đây. Tôi thường ăn trưa một mình vì bạn bè ai cũng bận. Khi người ta một mình, họ sẽ dễ nhận ra được đâu là người thực sự tốt với mình. Còn chưa có ai nói đi ăn trưa một mình thì anh là một người xấu cả!
- Có bao giờ anh thầm hỏi, phụ nữ thích điểm gì ở mình?
- Phụ nữ nói với tôi rằng, tôi chân thật và giản dị.
- Anh còn thấy mình thiếu những gì?
- Tôi còn thiếu nhiều lắm. Nghề mẫu cũng nhanh tàn. Tôi học đại học xong rồi, mai mốt sẽ thi vào công ty để làm thôi, cho ổn định. Ngày mới lên Sài Gòn, tôi khao khát một căn nhà để đón gia đình lên ở chung. Nhưng đến giờ thì tôi hiểu, tôi có nhà nhưng vẫn phải sống một mình thôi. Ba mẹ tôi ly dị khi tôi còn quá nhỏ, giờ họ thật khó để chung sống cùng tôi. Tôi cũng là người hay khóc. Tôi thèm được khóc lắm, nhất là khi xem phim hay gặp những chuyện thương tâm trong cuộc sống này. Tôi luôn sợ một ngày nào đó, tôi chai lỳ và không còn biết khóc nữa.
(Theo An Ninh Thủ Đô)
