Bây giờ anh vẫn cứ luôn tự trách mình là sao ngày trước lại không nhận ra rằng em là người phụ nữ của đời anh? Để bây giờ ngang trái thế này. Em có gia đình rồi vậy mà vẫn đến với anh, mối tình của chúng mình hoàn toàn bí mật, chỉ hai đứa mình biết thôi. Em biết em làm như vậy là sai, là có lỗi với chồng em, nhưng chẳng hiểu sao em không thể hết yêu anh. Ngay cả bản thân anh cũng vậy, anh luôn cho rằng mình là người đi phá vỡ hạnh phúc gia đình nhà người khác vậy mà anh cũng không thể không yêu em phải không anh? Tình yêu đâu có lỗi gì, chỉ có em là người có lỗi.
Em đã bao lần muốn rời xa anh mà không thể, chỉ đơn giản vì em quá yêu anh. Nhưng em cũng không muốn anh yêu và chờ đợi em một cách vô vọng nữa. Có người muốn làm mối cho anh một người con gái rất xứng đáng với anh. Nghe xong tin này em buồn lắm và em đang sống trong một tâm trạng rất mâu thuẫn: Nửa muốn anh đi gặp mặt người ta để anh đi tìm hạnh phúc cho riêng anh vì em luôn mong anh được hạnh phúc. Nửa lại muốn nói anh ơi anh đừng đi, đừng rời xa em. Em chẳng biết mình nên làm gì nữa. Em không thể đến được với anh vậy mà lại không muốn san sẻ anh với ai hết. Em chỉ muốn anh yêu và quan tâm đến một mình em thôi. Em quá ích kỷ phải không anh? Em rối bời quá, em phải làm sao đây?
Nguyễn Thu Trang