Mình đã đến với nhau thật nhanh chóng và vội vã, anh nhỉ? Em hiểu, ban đầu, hai chúng ta đến với nhau không phải vì tình yêu, cũng không phải vì tình bạn, có thể gọi là gì được nhỉ? Lúc đó tâm hồn em đang trống trải và thật cô đơn, sau một quá khứ đầy đau buồn và đáng quên, vì nó, đã có lúc em mất niềm tin và hy vọng vào con người, giận chính mình, và muốn buông xuôi tất cả. Còn anh lúc đó, đến với em là những giây phút bồng bột, cảm xúc nhất thời, hay là do lòng tham của đàn ông (như sau này anh nói với em).
Dần dần, em đã cảm mến và yêu anh từ lúc nào, với một tình yêu chân thành, và em cảm thấy trái tim em đã được hồi sinh. Cho dù anh chưa bao giờ nói lời yêu em mà chỉ nói là “nhớ” thôi. Nhưng chỉ vậy thôi đã đủ cho em cảm thấy rất hạnh phúc.
Em đã quên quá khứ, quên con người đã làm cho em đau khổ, giờ trong tim em chỉ có mỗi anh thôi. Và em cũng đã luôn cố gắng quan tâm đến anh, lo lắng cho anh, mặc dù mình ít gặp nhau.
Em nhớ lại rằng, từ khi anh ra Nha Trang làm công trình ngoài đó và chưa một lần anh về Sài Gòn gặp em, mà chỉ thỉnh thoảng nhắn tin và điện thoại. Vậy mà em cố tin rằng công việc của anh bận. Trước đó, anh có nói với em là Noel sẽ về, nhưng rồi cũng không thấy. Em đã chờ đợi anh biết bao nhiêu, và rồi anh cũng không có một tin nhắn hay điện thoại cho em. Anh không biết và chắc cũng không cần biết rằng hôm đó em nằm một mình, thao thức bên chiếc điện thoại, chờ đợi một tin nhắn của anh thế nào đâu.
Đến bây giờ thì em biết rằng hôm đó có thể anh đã về Sài gòn nhưng không phải gặp em mà anh đi chơi với người yêu của anh. Em thì lại cố lừa dối mình, cho dù đôi khi, em mơ hồ cảm nhận được là anh không thật sự nghiêm túc với em, nhưng em vẫn cố gắng.. Em đã yêu anh thật lòng, tuy không có được cảm giác mãnh liệt và đam mê như mối tình trong quá khứ, nhưng em thấy hạnh phúc, bình yên mỗi khi ở bên anh..
Cuối cùng, thì em cũng được biết sự thật do chính anh nói ra, rằng trước khi quen em, anh đã có người yêu từ năm 2004, hai người có nhiều thứ ràng buộc và tình cảm đã sâu nặng, dự định sau Tết sẽ làm đám cưới, và anh chưa bao giờ có định lợi dụng tình cảm của em. Mình đến với nhau không có gì ràng buộc, chỉ là những giây phút nhất thời bồng bột của anh mà thôi. Anh nói, bây giờ em muốn trách móc anh thế nào cũng được. Mọi chuyện ngoài sức tưởng tượng của em, tại sao anh không nói với em sớm hơn, thì em đã không phải đau đớn đến. Em biết, em không thể trách anh, mà giờ trách móc cũng có ích gì, em cũng một phần có lỗi trong chuyện này vì đã không tìm hiểu anh kỹ trước khi trao gửi trái tim. Em chỉ nghĩ là anh chưa yêu em, chứ không thể ngờ rằng anh đã có người yêu mà vẫn qua lại với em, nói những lời nhớ nhung với em. Em giận vì lúc đó em thật yếu đuối, em đã khóc rất nhiều trước mặt anh. Em không còn trẻ nữa, mà sao trong tình yêu vẫn quá dại khờ?
Lúc này đây dù em đang rất buồn, tâm hồn trống rỗng, con tim lại một lần nữa lỗi nhịp, em đã cố gắng để có anh, nhưng em đã không sớm biết rằng trái tim anh, tâm hồn anh đã dành cho người con gái khác. Nhưng, em sẽ mãi nhớ và trân trọng quãng thời gian mình đến với nhau, dù hạnh phúc hay đau khổ, dù đối với anh, nó chẳng có gì đáng nhớ.. Bây giờ, chắc anh đang hạnh phúc với tình yêu của mình, và bận rộn chuẩn bị cho ngày cưới sắp tới. Còn em, em lại một mình độc hành trên con đường kiếm tìm hạnh phúc. Em không thể trách gì anh. Em chỉ tự trách mình đã quá vội vàng chạy theo những cảm xúc nhất thời, mà quên mất rằng, tình yêu phải được vun đắp và xây dựng từ những điều giản dị, bình thường nhất.
Cám ơn anh đã cho em những giây phút ngọt ngào, cho em thêm niềm tin vào cuộc sống. Thật lòng, em mong anh được hạnh phúc. Ngày tháng dần trôi, mọi đau buồn rồi cũng qua đi.. Từ trong thâm tâm, bây giờ em đã dần quên anh rồi, em đã có thể coi anh là một người bạn, hoặc là một người dưng được rồi. Như vậy em cũng thấy thanh thản hơn, em không còn cảm giác đau khổ mỗi khi nghĩ về anh nữa. Thời gian sẽ xoá nhoà tất cả. Em sẽ bắt đầu lại mọi thứ, tốt đẹp hơn. Em tin rằng em sẽ gặp được người đàn ông thật lòng hơn anh, và biết trân trọng tình cảm của người khác hơn anh.
Tạm biệt anh! Chúc anh hạnh phúc! Ngày mai, sẽ là một ngày mới.
Hoàng Tú Uyên