Từ hồ Tây đẩy lên mùi ngai ngái của bùn non. Suốt con đường hơn một cây số, cũng còn hiếm đoạn quần cư đôi bên. Đường vẫn hững hờ bỏ ngỏ một bên mà chờ gió. Chờ gió bốc con đường lên vấn vít, lách vào hàng phi lao mà ngân nga, ngân nga.
Chọn được đúng tên người của tình thơ, gắn lên một con đường đi qua là cũng muốn làm thơ. Có người bảo, ngày xưa đoạn đường này có một rặng cây ổi kéo dài, đi vào thơ Xuân Diệu. Nay không còn nhiều ổi trồng hoang dại. Cứ phải vào mùa, mới thấy đôi khi một cô thôn nữ xếp ghế gỗ ngồi bán chơi rổ ổi ương. Trái ổi con con, xanh thì giòn mà chín thì nồng hương quyến rũ. Bởi kẻ hèn mà còn nôn nao huống hồ thi sĩ, tâm hồn như tơ vương.
Bây giờ, hồ Tây là lá phổi xanh của cả thành phố. Nghi Tàm làng xưa nay thuộc quận nội thành. Đường Xuân Diệu cũng là trung tâm của quận Tây Hồ, nối nhiều khu nghỉ dưỡng, khách sạn sang trọng.
![]() |
![]() |
Ngay cả vùng trũng đầu Đặng Thai Mai bao lâu nay là bãi đá bóng của lũ trẻ con, nay thay vào đó là những cao ốc đang mọc lên. Rồi mai mốt kín nhà, đường phải mở lên phố. Bụi cúc tần hoang dại chẳng còn vấn vít với đám tơ hồng. Liệu lúc đó, gió có còn lối mà lên làm thơ với con đường thi sĩ hay không? Cũng chẳng biết.
Hằng ngày vẫn có cả nghìn người qua con đường, hàng trăm người bỏ tục trần lần tìm vào phủ Tây Hồ nơi đây vẫn mong. Một lúc nào đó không xa ấy, như lời người ta nói, vẫn giữ những hàng cây phi lao xôn xao, vẫn che bóng mát cho người già hoá vàng nơi phủ, cho thiếu nữ đạp xe đến trường, cho trẻ đuổi bướm tìm ve.
(Theo Sài Gòn Tiếp Thị)

