Thời gian đầu này em biết sẽ rất khó khi cả em và anh vẫn chưa hiểu gì về nhau cả. Có những hôm em hoài nghi tự hỏi có phải anh đã có người con gái khác và đang đùa cợt với tình cảm của em không?. Còn anh thì nói là do em không tin anh. Vì vậy tình cảm của chúng mình đã sứt mẻ từ đó. Em đã nói cả em và anh cần thời gian để suy nghĩ lại mọi chuyện, rằng có phải anh và em thực sự có tình cảm với nhau không?. Thực sự khi nói ra điều đó em đã rất buồn nhưng em đành chấp nhận vì giữa cả hai cần phải có sự rõ ràng trong vấn đề tình cảm. Cơn mưa hôm đó đã làm anh ốm và em thì thật sự lo lắng, nỗi buồn đã xâm chiếm tâm hồn em trong nhiều ngày khi vắng đi những tin nhắn của anh. Còn anh không biết anh đã nghĩ gì trong những ngày đó?. Những ngày trôi qua sau đó em rất nhớ anh.
Em biết mình đã yêu anh quá nhiều dù anh chỉ là người con trai xuất hiện quá mới mẻ trong cuộc đời của em nhưng khi đã yêu ai thì em không thể quên dễ dàng như vậy. Em đã nhắn tin hỏi thăm anh, gọi cho anh một cuộc điện thoại mong muốn được nghe giọng nói của anh và .....tất cả em cần anh. Em không ân hận khi mình đã yêu anh, dù anh chưa có sự nghiệp hay chưa có gì cả em vẫn chấp nhận. Em hứa mãi sẽ luôn ở bên anh dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, và em tin khi cả hai đứa đã chung sức bên nhau thì "không có gì là không thể". Hãy luôn ở bên nhau anh nhé!. Yêu anh.
T.H