Phải chi lúc đó em cũng cảm nhận được tình cảm của anh dành cho em cũng chỉ dừng ở mức độ là tình bạn. Nếu em sớm nhận ra như vậy thì có lẽ em sẽ không buồn và thất vọng như bây giờ. Em đã khóc rất nhiều, nhưng từ bây giờ thì có lẽ giọt nước mắt của em cũng đã cạn, không còn khóc được nữa. Những khi nghĩ về anh, hay đi trên đường ngang qua những nơi mà chúng ta đã từng có một thời ở bên nhau, tim em lại nhói đau.
Em biết là em đã nhầm, anh chỉ xem em như một người bạn. Chẳng qua là con tim em quá nhạy cảm, nên đã ngộ nhận tình cảm của anh. Để bây giờ chỉ một mình em đau khổ. Có lẽ ai cũng biết tình yêu đơn phương là tình yêu buồn và đau khổ nhất. Từ đó đến giờ em chỉ cầu nguyện là mong sao em đừng bao giờ vướng vào tình yêu, nhưng trớ trêu thay ông trời lại sắp đặt một người tự cao như em gặp anh. Nhiều lúc em ước ao nếu mà là con trai, có lẽ em sẽ dễ dàng thổ lộ tình cảm của mình hơn. Nhiều lúc em cũng muốn nói với anh về tình cảm của em dành cho anh, nhưng em không thể, vì em là con gái. Thế nhưng có lẻ em cũng đã được an ủi phần nào khi em nhận ra thật là may mắn khi anh chưa hề biết em đã yêu anh, có lẽ như vậy tốt hơn khi em nhận thấy thái độ của anh hôm nay đối với việc làm của em. Tuy tụi mình làm cùng một công ty, công việc khác nhau nhưng công việc của hai đứa mình vẫn liên quan với nhau.
Thật sự là từ hồi đó đến giờ em không nghĩ rằng anh không tin vào khả năng của em. Đến ngày hôm nay, khi công việc quản lý của anh gặp rắc rối, anh liên hệ với chị trưởng phòng bên em nhờ giải quyết, nhưng chị ấy không đứng ra trực tiếp mà lại bảo em làm giùm chị ấy. Công việc thuyết phục một người đối với em thì cũng rất đơn giản. Thế nhưng không hiểu sao khi em đã giải quyết xong vấn đề nhân sự đó, khi em báo kết quả cho anh, thật sự em không nghĩ rằng em nhận được thái độ ngạc nhiên hết sức đến mức nghi ngờ của anh. Thật sự lúc đó em rất buồn, thì ra từ đó đến giờ anh vẫn nghĩ em không là gì cả. Có lẽ ạnh nghĩ em không xứng đáng và không đủ tư cách để làm viềc cùng anh. Nếu như anh nghĩ như vậy thì cũng đúng. Năng lực của em kém hơn anh. Anh biết không, suốt con đường từ công ty trở về nhà em đã khóc rất nhiều, nhưng khi em viết những dòng này thì có lẽ cảm giác của em đã vơi đi rất nhiều.
Tự nhủ với lòng kể từ ngày mai, em sẽ cố gắng trở thành một người hoàn toàn khác. Sẽ không yêu anh nữa, như vậy sẽ không phải đau và rơi nước mắt vì anh. Em cũng khấn vái trời phật giúp em vượt qua được cửa ải này.
Thỏ Ngọc