Tuy còn một số điểm chưa phù hợp, cũng không dám tự nhận là bài viết của mình hay, hay dở, tôi chỉ mong đóng góp một cái nhìn khác giúp bạn đọc nhìn nhận khái quát và đầy đủ hơn về vấn đề này - một vấn đề không cũ không mới, nhưng luôn là mối quan tâm hàng đầu của rất nhiều độc giả.
Liễu ơ!
Thử tưởng tượng rằng cuộc sống của bạn đang thật hạnh phúc với những gì vô tư nhất: sáng thức dậy đi làm (tất nhiên cũng có thể là đi học) với tâm trạng phới phới, trưa dùng bữa với đồng nghiệp hay một anh chàng nào đó đang trong diện "sẽ nâng cấp", chiều tan sở là lúc shopping hoặc rong ruổi hàng quán với những cô bạn thân, tối thư giãn hoặc bàn chuyện công việc trong một quán cà phê ưa thích... Đôi khi rảnh rỗi cuối tuần có thể vào bếp làm món gì đó cho một ai đó bạn thật sự yêu thương...
Thế rồi một sáng bạn thức dậy và tất cả không còn đơn giản như vậy nữa!

Bạn phải thức dậy từ sáng sớm, chuẩn bị bữa sáng hay đơn giản hơn là đi ra ngoài và mua vài món nào đó, với cà phê và sữa tươi. Đừng quên những tờ nhật báo nhé. Sau đó cố gắng để lôi một ông tướng lớn và một ông tướng nhỏ ra khỏi cái giường êm ấm của họ, nhét vào nhà tắm, tiếp đến lại đẩy ra bàn ăn.
Bạn sẽ vừa nhìn họ ăn vừa canh đồng hồ sao cho ông tướng lớn không bị trễ giờ làm và ông tướng nhỏ không trễ giờ đến trường. À, tất nhiên là quần áo của họ đã được bạn là ủi phẳng phiu từ trước và đã yên vị ở nơi dễ tìm thấy nhất rồi. Trong khi ông tướng lớn dong xe đến công sở thì bạn cũng hòa vào dòng người đông như quân Mông để đưa ông tướng nhỏ đến trường cho kịp giờ.
Sau đó, bạn quay về nhà, tranh thủ nghía qua mấy trang báo trong khi cho quần áo vào máy giặt, lau nhà bằng nước thơm trước khi cỗ máy tuyệt vời ấy giặt xong và bạn sẽ lại lôi đám quần áo ấy ra phơi. Bước tới cái tủ lạnh kiểm tra và lên danh sách những thứ bạn sẽ phải mua trong siêu thị (cũng có thể là chợ nếu không cần thiết phải vào cái chốn đông người kể trên). Từ siêu thị về nhà hãy bật ngay cái tivi lên, nghe ngóng một chút về tình hình thị trường chứng khoán hay những quyết sách mới nhất của kỳ họp Quốc hội trong khi bạn tất bật nấu nướng trong bếp.
Tiếp theo sẽ là rước ông tướng nhỏ về nhà ăn cơm, ông tướng lớn có thể về hay không về tùy theo tình hình công việc. Chiều lại phải đưa ông tướng nhỏ đến kịp giờ học thêm hay lớp học ngoại khóa nào đó. Lại quay về nhà và bật máy tính lên vào mạng, lúc này bạn có thể sống cho riêng mình một chút. Có thể là công việc, nếu công việc của bạn có thể được xử lý qua cái máy tính với kết nối ADSL hay ADH. Có thể đơn giản là vào chat, blog, forum hay những trang tin tức nổi tiếng của Internet. Bạn chỉ có 2 giờ dành cho mình trong quỹ thời gian 24 giờ một ngày đó thôi, hãy ráng mà tận dụng nó.
Đôi khi hãy shopping hay đi spa với ai đó có trùng thời gian biểu với bạn. Tiếp theo, chắc chắn là bạn lại phải vào bếp chuẩn bị cho bữa tối, lại đi rước ông tướng nhỏ và chờ ông tướng lớn về trong bữa cơm gia đình. Sau đó bạn được nghỉ ngơi ư? Không đâu! Trong khi bạn dọn bàn ghế chén bát, thì ông tướng lớn sẽ ngồi trước cái tivi xem xét tình hình thế giới - mà rất có thể là bạn đã xem rồi - với tách trà bạn đã pha lúc nãy. Đừng quên lấy đống quần áo bạn đã phơi lúc sáng vào là ủi, gấp gọn rồi cái treo lên mắc cái treo vào tủ. Rất có thể trong lúc đó ông tướng lớn sẽ ra ngoài cà phê hay làm vài ly CxHy(OH)z với bạn, lý do thường là vì công việc.
Bạn sẽ ghé qua phòng ông tướng nhỏ xem ông ấy có học hành không hay đang chơi game? Cuối cùng là xem chương trình Mỗi ngày một cuốn sách, biết đâu ngày mai bạn sẽ ra nhà sách mua nó thì sao. Thường thì sau từng ấy công việc trong ngày, bạn sẽ ngủ thiếp đi trước khi ông tướng lớn kịp về đến nhà.
Bạn thấy sao? Một thời gian biểu khá hoàn chỉnh đấy chứ? Tôi đang trải qua thời gian này với cái thời gian biểu ấy đây, à tất nhiên là chỉ giống thế 90% thôi. Bạn thấy tôi có giống một cô dâu mới, một cô vợ trẻ không? Này, đừng nhìn tôi như thế chứ! Tôi chỉ đang làm công việc của một cô bảo mẫu thôi mà!
Tôi mà là một cô vợ như thế được thì người ngất xỉu đầu tiên sẽ là bố mẹ tôi sau đó mới tới bạn cơ mà. Cứ yên tâm mà chờ đi nhé!
Vài nét về blogger:
Một con mèo hoang, vừa ngạo mạn, vừa tự do. Nhưng trên người lại mang những vết thương không bao giờ chữa khỏi... - Liễu ơ!
"Sometimes I run... Sometimes I hide... Sometimes I scare..."