- Chị có nhiều kỷ niệm trong hành trình trên với vương miện Hoa hậu năm 1990. Có những điều giản dị nào mà đến giờ chị vẫn còn nhớ?
- Lúc đó tôi vừa mới đi học ở Nga về. Bạn bè đến ghi tên cho tôi. Các bạn bảo cứ thử đi, xem thế nào. Tôi thì chưa bao giờ lên sân khấu nên rất ngại. Cũng biết là trong cuộc thi có màn trình diễn áo tắm nữa cơ, thành ra ngại lắm, nhưng vì bạn bè động viên nên tôi quyết định đi thi.
Lúc đấy tôi có biết trang điểm gì đâu. Trong chương trình có các tiết mục múa hát, các diễn viên múa, ca sĩ mỗi người giúp tôi trang điểm một tí. Một lúc sau mặt tôi trông rất buồn cười, hai má như hai quả táo ấy. Có một anh kêu lên: Trời ơi, mặt em làm sao thế này? Thế là cuống cuồng xóa đi, trang điểm lại. Đấy là kỷ niệm rất vui.
- Chị nghĩ gì khi báo chí viết rằng Hoa hậu Diệu Hoa "thiếu chiều cao nhưng thừa trí tuệ"?
- Thời điểm tôi thi thì chiều cao tầm tầm như thế thôi. Tôi còn thuộc loại cao đấy (1m61), vì tiêu chuẩn lúc đấy là từ 1m55, không phải như bây giờ. Càng về sau thì Hoa hậu càng cao. Đấy là điều tốt. Còn chúng tôi lúc đấy nhỏ bé hạt tiêu. Tôi nghĩ rằng đạt được danh hiệu hoa hậu là một điều may mắn. Nhưng cuộc đời của tôi sau này phụ thuộc vào năng lực và trí tuệ của mình.
- Vì thế nên chị miệt mài học và đã thông thạo 5 ngoại ngữ: Nga, Anh, Pháp, Thái Lan và Ấn Độ. Chị mất bao nhiêu thời gian để lập kỷ lục này?
- Tôi học tiếng Nga từ năm lớp 3, lớp 4. Lên cấp ba học Trường Amsterdam, lớp chuyên tiếng Nga. Tôi đam mê học ngoại ngữ nên không thấy thời gian kéo dài, cũng không tính toán là mất bao lâu. Học xong ngoại ngữ này thì muốn học ngoại ngữ khác. Giao tiếp được, hiểu được ngôn ngữ của người ta, tôi thấy rất vui...

Hoa hậu Nguyễn Diệu Hoa. Ảnh: Thành Nguyễn.
- Bây giờ báo chí viết về gia đình hạnh phúc của chị. Thế nhưng hơn 10 năm trước, chị đã phải hứng chịu không ít búa rìu dư luận khi kết hôn với một người nước ngoài. Chị đã vượt qua những ngày tháng khó khăn đó như thế nào?
- Thời điểm đó Việt kiều kết hôn với người nước ngoài còn ít lắm. Mọi người chưa ủng hộ những cuộc hôn nhân với người nước ngoài. Đấy đã là một cái khó, mà tôi lại là hoa hậu, càng khó hơn. Gia đình tôi cũng bị tác động nhiều quá nên khuyên: "Thôi con ơi, chỉ là bạn bè thôi, không thể dẫn tới hôn nhân được đâu".
Lúc đó tôi và anh ấy đã quá yêu nhau rồi, và tôi nghĩ thế này: Đã yêu nhau thật sự thì phải quyết tâm. Cuộc sống vợ chồng chỉ bền vững khi dựa trên một tình yêu bền vững. Và cũng may mắn cho người phụ nữ nếu có được một người chồng mà mình thương yêu thật sự và người ta cũng thương yêu mình. Tôi xác định sẽ vượt qua tất cả để đến với anh ấy, nhưng đọc báo vẫn thấy rất buồn. Có lúc tôi nghĩ giá như mình không phải là hoa hậu thì đỡ hơn nhiều...
- Người đẹp và đặc biệt là hoa hậu, đi đến đâu cũng được săn đón, nói chung là làm mọi thứ để đẹp lòng. Đã bao giờ chị xao lòng vì một tấm chân tình khác?
- Tôi đi nhiều nơi, tình cảm mọi người dành cho tôi cũng rất là nhiều. Tôi rất cảm động, nhưng chỉ giới hạn như vậy thôi. Vì tôi là người đã có gia đình và tình yêu tôi dành cho chồng là không thể thay đổi.
- Người ta nói rằng cuộc sống của những phụ nữ đẹp và nổi tiếng thường chông chênh và có thể gặp nhiều bất trắc, vì quanh họ có quá nhiều cạm bẫy. Chị nghĩ sao?
- Đúng là quanh người đẹp thường có nhiều cạm bẫy. Mà nhiều cô còn quá non trẻ, nổi tiếng quá sớm và ngập chìm trong ánh hào quang. Nếu không có tri thức và không rèn luyện bản thân thì cũng dễ sa ngã.
- Chị có tri thức và thông minh, song cũng không thể phủ nhận rằng sắc đẹp đã mang lại cho chị những cơ hội để khẳng định mình và thành công?
- Phụ nữ có sắc đẹp là một lợi thế. Song sắc đẹp ấy phải đi kèm với tri thức. Thành công phải được tạo nên từ thực lực của mình thì mới bền vững được.
- Theo chị, phụ nữ có cần phải dành nhiều thời gian, nhiều mối quan tâm cho sự nghiệp của mình?
- Tôi nghĩ rằng sự nghiệp và gia đình đều quan trọng như nhau. Vấn đề là làm thế nào để thu xếp cho hài hòa.
- Có bao giờ chị cảm thấy vương miện trở nên quá nặng đối với mình?
- Lúc trước, mọi chuyện có lẽ đơn giản hơn bây giờ. Nhưng nói chung, đạt được vương miện đã khó, giữ được càng khó hơn. Vương miện hoa hậu đối với tôi là một sự may mắn. Vương miện cũng đã mang lại cho tôi nhiều thuận lợi, đi đến đâu cũng được ủng hộ, vì người ta biết tôi là hoa hậu.
Nhưng người ta cũng sẽ để ý xem phong cách, ứng xử của tôi ra sao... Tôi phải rèn luyện và trau dồi tri thức để giữ hình ảnh đẹp. Hình thể cũng là một áp lực. Ví dụ như với nhiều người khác, sinh con xong thì hình thể sao cũng được, nhưng tôi là hoa hậu, tôi phải tập tành...
- Nếu phải từ bỏ hoặc sắc đẹp, hoặc tri thức, thì một người vừa đẹp vừa thông minh như chị sẽ chọn cách nào?
- Thật sự tôi không muốn từ bỏ thứ nào hết. Bởi vì tri thức đối với phụ nữ rất cần thiết, sắc đẹp cũng cần. Một phụ nữ không có tri thức mà chỉ có sắc đẹp thì sắc đẹp ấy rồi cũng sẽ mai một. Có tri thức mà không có sắc đẹp về hình thức thì cũng là một thiệt thòi. Nếu giữ được cả hai là tuyệt vời nhất! (cười)...
(Theo Kiến Thức Gia Đình)