Ngày 9/4/2010, vậy đã 7 năm em đi bên anh. 7 năm là bạn anh, em của anh, người yêu thương nhất của anh. Vậy mà khi em vẫn đang trong cơn mơ hạnh phúc ấy, anh đã đi. Hôm nay em mặc chiếc áo đó, chiếc áo mỗi ngày này em vẫn mặc. Một mình em đi trên những con đường mình từng đi qua. Em vẫn đây, vẫn chiếc áo ấy, vẫn trái tim yêu anh tha thiết nhưng giờ người yêu em nơi đâu? Những giọt nước mắt cứ rơi. Lòng Tường Vân như tan chảy vì tình yêu đó sâu sắc quá, yêu thương quá, hạnh phúc quá. Dù người yêu em nghèo không dành cho em vật chất xa hoa nhưng đã cho em tất cả những gì anh có. Đúng rằng không gì so sánh được với những gì anh đã dành cho em.Tình yêu chúng mình làm cho em đến giờ vẫn khônng thể quên tất cả. Em sẽ nhớ mãi ánh mắt, nụ cười, giọng nói... tất cả con người ấy dù năm tháng có đổi thay.
Anh giờ anh nghĩ gì, giờ anh có nhớ như em không? Lòng anh chắc cũng đau lắm nhưng tại sao anh? Vì điều gì anh ra đi? Phải chăng tình cảm ấy không còn nữa hay đó chỉ là phút giây bồng bột của anh? Giờ ngồi đây em nhớ anh thật nhiều. Em không biết phải làm gì vì tình yêu ấy chưa bao giờ ngủ. Mỗi đêm em thoảng thốt tỉnh giấc vì nghe giọng nói của anh, em bừng tỉnh trong bóng đêm. Anh đang bên em, vòng tay anh, giọng nói của anh... em giật mình thoảng thốt, rồi sợ hãi vì anh đâu rồi? Em sẽ yêu, sẽ chờ, không biết đến bao giờ... Dù mai này ra sao em vẫn ở đây dành cho anh tình yêu mãi mãi.
Bùi Tường Vân