Hải kiếm sống bằng nghề bán dạo trên xe đò dọc tuyến quốc lộ 1A đoạn Trung Lương - Cái Bè, thường xuyên dùng điện thoại gọi đến số 114 của Phòng Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy Công an Tiền Giang với mục đích quấy rối người trực tổng đài của cơ quan này. Khi có người nhấc ống nghe thì Hải tắt máy, hoặc để cho họ tiếng nhạc rập rình ở các quán cà phê ven đường.
Trong vòng hai tháng (7 và 8/2004), Hải đã 200 lần gọi đến số máy 114. Chưa hết, Hải còn dùng điện thoại di động gọi đến các cửa hàng báo cháy giả để nhìn họ lăng xăng đi tìm lửa chữa cháy. Công an tỉnh Tiền Giang phải mất trên hai tháng mới phát hiện ra kẻ báo cháy giả.
Cũng trong năm 2004, Công an hai tỉnh Long An và Tiền Giang phối hợp tìm ra kẻ dùng điện thoại di động gọi đến số điện thoại 113 và 114 Công an các tỉnh Bình Dương, Vĩnh Long, Tây Ninh, Tiền Giang, Long An để báo tin cháy và đánh nhau giả. Riêng ở Tiền Giang, Phòng Cảnh sát PCCC phải một phen huy động lực lượng đến nhà hàng Chương Dương vì tin báo cháy giả. Hai đối tượng báo tin giả, gây rối từ xa là Lê Minh Tuấn, ngụ tại ấp Vĩnh Xuân B, xã Dương Xuân Hội, huyện Châu Thành (Long An) và Trần Ngọc Phương, ngụ tại xã Tân Bình Thạnh, huyện Chợ Gạo (Tiền Giang). Cả hai đều bị Công an tỉnh Tiền Giang xử phạt hành chính về hành vi gây rối. Nếu còn tái phạm thì bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Theo Báo Cần Thơ, báo tin giả, nhất là báo cháy giả đã trở thành vấn nạn ở hai địa phương. Phần lớn những đối tượng báo tin giả tuổi đời còn rất trẻ, họ chỉ xem đó là trò đùa nghịch, nhưng vô tình gây rối cho cơ quan chức năng khi nhận tin báo.
