Dù sao thì cũng đã lâu quá rồi, đã như bạn bè từ lâu, thế mà... Em và anh đang bên nhau, thời gian quen nhau thì dài, nhưng thời gian bên nhau lại quá ngắn ngủi. Chưa có 1 niềm tin bền vững bên nhau, thế mà lại có quá nhiều sóng gió. Tại em? Em cũng chẳng biết nữa. Em không cảm thấy thật sự yên vui bên anh, nhưng em cũng không đủ quyết tâm để rời xa anh. Anh và người ấy thật sự khác nhau. Anh quá bình tĩnh, điềm đạm, lúc nào cũng suy tính cho tương lai. Em luôn có cảm giác thiếu thốn khi bên anh. Còn người ấy, luôn yêu em hết lòng, em lại cảm thấy quá dư thừa. Em phải làm sao đây? Biết rằng anh thương em nhiều, nhất là khi em nhìn vào mắt anh khi em nói lời chia tay, nhưng ngoài những lúc đó, anh quá chín chắn, em chỉ là 1 cô bé con bên anh, cô bé chỉ biết giận hờn, nhõng nhẽo. Vì vậy mà anh cứ để em ở cái thế giới trẻ con của em, mà anh không biết rằng em cũng muốn trở thành 1 phần của cái thế giới ngoài kia lung linh sắc màu của anh. Em cần được sự chia sẻ, em không quá trẻ con như anh nghĩ đâu. Vì vậy mà anh và em tuy bên nhau, nhưng em luôn cảm thấy cô đơn.
Lòng em bây giờ đã không còn thanh thản như trước nữa, luôn luôn ẩn chứa những đợt sóng. Tại sao anh không yêu em nhiều hơn 1 chút, để em đừng phải suy nghĩ, đừng phải buồn bã mỗi khi nghĩ về người ấy. Mấy ngày nay tự nhiên em lúc nào cũng nghe bài "Tình yêu không phải trò chơi", sao em thấy em giống người con gái đó quá... Phải chăng nỗi buồn của em bây giờ là vì em đã không coi trọng tình yêu?
cupid