Ở tuổi 28, Kwon Joonyeop là mẫu người mà hầu hết thanh thiếu niên Hàn Quốc muốn trở thành.
Sống chung với cha mẹ để tiết kiệm tiền
Kwon tốt nghiệp năm 2022 tại Đại học Yonsei, một trường đại học hàng đầu, lấy bằng kép về giáo dục thể chất và hành chính công. Anh sống ở Gangnam, trung tâm thành phố hào nhoáng của Seoul trong một căn hộ 4 phòng mà gia đình đã sở hữu qua nhiều thế hệ.
Chàng trai 28 tuổi làm việc với tư cách nhà phân tích dữ liệu tại một công ty công nghệ đa quốc gia. Ở Hàn Quốc, có công việc văn phòng ổn định được coi là chìa khóa để có cuộc sống tốt đẹp.
Nhưng giống như hầu hết thanh niên Hàn Quốc chưa lập gia đình, anh vẫn sống với bố mẹ. Mặc dù kiếm được nhiều tiền hơn mức trung bình của quốc gia, anh không nghĩ đến việc mua nhà riêng 10 năm tới. Nếu tiết kiệm đủ, anh có thể mua một chiếc ô tô. Anh nói: "Cảm giác hơi vô vọng".
Kwon thuộc thế hệ MZ, một thuật ngữ chung cho thế hệ M (Millennials) và thế hệ Z của Hàn Quốc, sinh từ năm 1980 đến 2005, chiếm gần một phần ba dân số đất nước khoảng 52 triệu dân. Họ là thế hệ có học thức cao nhất Hàn Quốc, biết lên tiếng về các vấn đề xã hội và khí hậu.
Nhưng thế hệ MZ cũng phải đối mặt các vấn đề tài chính lớn hơn thế hệ trước. Những người trẻ như Hong và Kwon thấy mục tiêu cuộc sống ngày càng xa trong khi giá nhà ở, phương tiện đi lại và giáo dục đạt mức cao kỷ lục.
Nhiều thanh niên Hàn Quốc được gọi là "bộ lạc kangaroo", do có sự tương đồng với những chú chuột túi con, ở trong túi mẹ rất lâu, trì hoãn thời gian ra ở riêng. Phần lớn thanh niên chưa lập gia đình vẫn sống với cha mẹ do giá nhà đắt đỏ và ngày càng tăng.
Theo dữ liệu từ Statistics Korea, cơ quan điều tra dân số của chính phủ, chỉ 12,7% thế hệ MZ độc thân và 36,6% MZ là cặp vợ chồng đã kết hôn là chủ nhà. Để so sánh, 47,8% thế hệ M ở Mỹ đã sở hữu nhà, theo dữ liệu Điều tra dân số năm 2020 theo Danh sách căn hộ.
Điều đó không có nghĩa người Hàn Quốc không muốn sở hữu nhà. Một cuộc khảo sát năm 2020 với 2.889 người Hàn Quốc ở độ tuổi 20 cho thấy gần 95% cho rằng việc mua nhà là điều cần thiết. Kwon, nhà phân tích dữ liệu, cho biết sở hữu bất động sản được coi là dấu hiệu của địa vị với hầu hết người Hàn Quốc. Nhưng với số tiền kiếm được là 60.000 USD một năm, anh không biết có thể mua được nhà riêng không.
Anh tiết kiệm được 70% thu nhập bằng cách ở chung với bố mẹ. "Nếu chưa kết hôn, có lẽ tôi sẽ chuyển ra ngoài và thuê trọ khi tôi 35 hoặc 36 tuổi", Kwon nói.
Giá bán nhà trung bình ở Seoul là 876.215 USD năm 2022, so với mức lương trung bình từ 26.600 đến 37.660 USD mỗi năm cho người Hàn Quốc trong độ tuổi từ 25 đến 39, là số liệu mà Bộ Việc làm và Lao động Hàn Quốc thu thập được.
Với chi phí nhà ở và lãi suất ngân hàng tăng cao, nhiều thanh niên và người Hàn Quốc chưa lập gia đình không có đủ tiền xem xét nghiêm túc việc sở hữu nhà. Thời báo Tài chính Hàn Quốc báo cáo rằng các hộ gia đình có thu nhập trung bình chỉ có thể mua được 2,6% số nhà ở Seoul.
Vì vậy, ít nhất 42,5% thế hệ MZ vẫn sống với cha mẹ, theo một báo cáo năm 2022 của Statistics Korea. Ở Hàn Quốc, việc hy sinh sự độc lập để tránh chi phí thuê nhà là điều được xã hội chấp nhận.
Kwon tin giá nhà đất sẽ giảm khi dân số Hàn Quốc giảm nhưng lo lắng phải trả những khoản thuế cắt cổ cho việc chăm sóc sức khỏe cho người già. Tuy nhiên, anh ấy đã sẵn sàng cho thử thách. "Chúng tôi là những người học hỏi nhanh, sẵn sàng thảo luận và có quy tắc đạo đức của mình. Chúng tôi chỉ cần tiếp tục làm những gì đang làm. Nếu nền kinh tế cải thiện, chúng tôi sẽ ổn thôi", anh nói.
Bố mẹ là nhà tài trợ chính để con học lên cao
Park Min-Jun, 25 tuổi, đang học thạc sĩ ngành quan hệ quốc tế.
Park Min-Jun, 25 tuổi, đang học thạc sĩ, thuê một căn hộ studio ở Seoul với giá 6.000 USD một năm và chi khoảng 5.400 USD cho học phí một năm. Cha mẹ anh sống ở thành phố lớn thứ hai Hàn Quốc - Busan - và hỗ trợ anh một phần chi phí. Hầu hết bạn bè Park tại Đại học Quốc gia Seoul đều nhận được tiền từ cha mẹ để trang trải cuộc sống trong thời gian học tập.
Park kiếm 1.100 USD mỗi tháng nhờ phục vụ bàn tại một nhà hàng thịt nướng Hàn Quốc, dạy kèm sinh viên đại học và làm trợ lý nghiên cứu. Anh còn dư đủ tiền để thỉnh thoảng đi du lịch tới các địa điểm nghỉ mát gần đó như đảo Jeju, chỉ cách Seoul một chuyến bay ngắn. Anh đang tiết kiệm cho một kỳ nghỉ ở Indonesia. Anh nói: "Nếu chúng tôi có các khoản vay dành cho sinh viên như ở Mỹ, điều đó sẽ gây ra sự hỗn loạn trong xã hội. Mọi người thường cố gắng tiết kiệm khi còn đi học".
Park đang theo học bằng thạc sĩ về quan hệ quốc tế. Anh ấy đã chuẩn bị sẵn các phương án dự phòng nếu không thể tìm được việc làm với mức lương mong muốn - từ 30.000 đến 40.000 USD một năm và đang xem xét học lên tiến sĩ.
Ở Hàn Quốc, học phí đại học tương đối rẻ và gần 70% thế hệ M của nước này có bằng đại học. Để so sánh, mức học phí ở Hàn trung bình khoảng 5.000 USD một năm, còn mức trung bình ở Mỹ là 9.377 USD cho học phí trong tiểu bang và 27.279 USD cho học phí hàng năm ngoài tiểu bang.
Eyal Victor Mamou, Giám đốc điều hành công ty tư vấn Hàn Quốc Koisra, nói với Insider rằng chưa đến 30% sinh viên đại học ở Hàn Quốc đang chi trả cho việc học của họ bằng các khoản vay sinh viên.
"Vấn đề sinh viên vay nợ ở Hàn Quốc không nghiêm trọng như ở Mỹ, nơi hầu hết sinh viên tốt nghiệp đại học phải bắt đầu cuộc sống xã hội với một khoản nợ nặng nề," Kim Seong-kon, giáo sư danh dự về nghiên cứu văn hóa và nguyên trưởng khoa quốc tế tại Đại học Quốc gia Seoul, nói trên Insider.
Nhưng tỷ lệ thất nghiệp trong giới trẻ ở Hàn Quốc cao gần gấp đôi so với ở Mỹ. Tính đến tháng Hai, tỷ lệ thất nghiệp của những người từ 20 đến 29 tuổi ở Hàn Quốc là 7%, theo báo cáo của Cơ quan Thống kê. Để so sánh, tỷ lệ thất nghiệp ở Mỹ với những người từ 25 đến 34 tuổi là 3,9% trong tháng Hai, theo Cục Thống kê Lao động Mỹ.
Niềm tin được nhận vào đại học đảm bảo thành công phổ biến ở Hàn Quốc đến mức nó được Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế, một quan sát viên của Liên hợp quốc, mệnh danh là "hội chứng tấm vé vàng". Bằng cấp càng cao càng khiến bạn có thể có mức lương tốt hơn. Số liệu cũng cho thấy những người có bằng cấp sau đại học kiếm được trung bình 53.700 USD một năm ở Hàn Quốc. Vì vậy, một bộ phận người thuộc thế hệ M trì hoãn chuyện đi làm, dù họ vượt tiêu chuẩn lao động, bởi muốn học lên cao hơn như trường hợp của Park.
Sang Kim, Giám đốc truyền thông tại Viện Kinh tế Hàn Quốc, nói với Insider rằng thị trường lao động Hàn Quốc không có đủ việc làm lương cao cho những sinh viên trẻ mới tốt nghiệp. "Trong quá khứ, mọi người làm việc chăm chỉ để vào được các trường đại học danh tiếng, nơi đảm bảo những công việc danh giá. Nhưng ngày nay, thực tế là ngay cả khi có bằng cấp từ các trường hàng đầu, mọi người vẫn gặp khó khăn trong việc tìm kiếm công việc chất lượng cao mà họ muốn", cô nói.
Hằng Trần (Theo Business Insider)