Tôi đã hỏi người đó, "You có mua gì cho mẹ và em chưa?". Câu hỏi của tôi bâng quơ nhưng tôi biết trước câu trả lời của người đó. Tôi biết với con người đó, phần tâm hồn, sự quan tâm đúng cách và sâu lắng là phong cách sống của người đó. Tôi thấy tâm hồn mình vui vì hình như cuộc sống vẫn còn những điều tốt đẹp và sâu lắng.
Năm nay, tôi không còn quan tâm đến ngày đó, tôi chỉ sực tỉnh khi đi ra đường và thấy các chàng trai hối hả mua những bó hoa để tặng người mà mình yêu thương.
Tôi chợt thấy xót xa trong tâm hồn vì tôi lẻ loi và cô đơn thật sự trong cuộc sống thì phải. Người đó bỏ tôi đi, không cần một lời giải thích, không cần một điều tâm sự và giãi bày. Tôi thầm nghĩ có lẽ giờ này người đó đang có mối quan tâm khác, đang chăm sóc ân cần một người khác.
Tôi không hận người đó, tôi cũng không trách cứ người đó nhưng trái tim tôi như se thắt. Có lẽ đó là giải pháp tốt cho chúng tôi vì người đó sẽ hạnh phúc và tâm hồn được sưởi ấm, con tim chất chứa yêu thương. Còn tôi "nỗi buồn sâu lắng sẽ qua đi và rồi một ngày tôi sẽ có thể quên, rồi một ngày tôi sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình".
Tôi biết trong chuyện tình cảm tôi là người sống cảm tính quá và cũng bởi vậy tôi luôn bị đưa vào thế bị động và thất vọng. Thời gian này cũng đánh dấu rằng tôi và người đó đã quen biết nhau được 3 năm rồi.
Trong ba năm đó bao nhiêu niềm vui và nỗi buồn. Nhưng có lẽ mùa thu Hà Nội đẹp bao nhiêu thì trong tâm hồn tôi lại chứa đựng một nỗi buồn sâu kín bấy nhiêu. Năm đầu tiên, sau bao nỗ lực, đổi lại tôi được gì, một câu nói, một thái đọ xúc phạm tôi đến vô độ. Tâm can tôi đau như xát muối, một vết thương không thể lành. Thế rồi vì tình cảm yêu thương, tôi đã từng gạt đi sự tự ái cá nhân để tìm lại tiếng nói chung cho chúng tôi.
Một năm sau, sau bao nhiêu biến cố trong cuộc sống, sao bao nhiêu tình cảm tốt đẹp cố gắng xây đắp. Cái mà tôi nhận được lại là gì đây: lại một lần nữa người đó xúc phạm đến tôi, lần này tệ hại hơn vì người đó đâu biết trong tôi đang là nỗi buồn và lần này là sự xúc phạm tôi trước mặt mọi người.
Tôi lại một lần nữa bỏ qua mọi việc vì tôi yêu và thương người đó hơn chính bản thân mình. Nhưng rồi, chính trong lúc tôi có thể bình an trong tâm hồn thì người đó lại bỏ tôi lại một mình để loay hoay tìm kiếm tình cảm còn người đó đi tìm sự yên vui nơi một người con gái khác. Giờ đây đã gần được một năm rồi, tôi ngồi ngẫm lại sự việc mà tự thấy tủi hận cho bản thân mình.
Một năm qua, tôi vẫn yêu người đó nhưng càng yêu người đó, tôi càng phải đào hố thật sâu để chôn chặt tình cảm của tôi và cũng là để ngăn cách chúng tôi. Một năm vừa rồi trôi qua! tôi đã tìm vui trong học tập, trong công việc và quan tâm đến người khác. Nhưng cứ đến lúc mùa thu Hà Nội về, tôi lại thấy buồn vì hình như tình cảm đối với tôi là thứ sâu nặng nhất, còn tình cảm của người đó đối với tôi là thứ dễ quên nhất.
Thời gian đi qua, cuộc sống đi qua và tình cảm cũng không nằm ngoài quy luật đó. Tôi biết trách ai? tôi chỉ biết buồn và hy vọng tìm được sự bình yên trong tâm hồn để sống và quan tâm đến người khác. Có lẽ là không bao giờ "you" đọc được những lời tâm sự này. Nhưng dù sao cũng là nỗi lòng của tôi với "you". "You" vứt bỏ tình cảm đó đi, "you" có thấy nhẹ nhàng hơn cho "you" hay không? Nếu có thì cho tôi biết nhé, có lẽ nó sẽ làm tôi đau khổ đến tột cùng để không bao giờ tôi phải buồn và khổ như bây giờ.
Anh Thư