Có vẻ như khi người ta biết rằng cuộc sống không thể kéo dài đến trăm năm như bao lời chúc phúc, người ta càng biết quý trọng hơn những giây phút được tồn tại như một con ngừơi. Và em nhận ra điều đó. Em cảm thấy cuộc đời mình quý giá biết bao với mỗi phút giây được sống. Nhưng anh thì không. Anh còn thời gian, em thì không. Anh còn sức khỏe, em thì có thể sẽ không. Anh còn bao điều lựa chọn. Còn em chỉ có một con đường để bước đi. Và vì thế mà em chẳng muốn đợi chờ. Em muốn đến mọi nơi, ngắm nhìn mọi điều tốt đẹp. Ghi nhận lại từng phút giây. Cuộc sống vốn mong manh. Và cuộc đời em còn mong manh hơn thế. Mai đây, nếu ra đi, em sẽ mang theo những gì? Bằng cấp ư? Tiền bạc ư? Danh vọng ư? Xa mờ quá! Em muốn mang theo những điều khác, tốt đẹp hơn: tình thương của gia đình, tình yêu của anh, tình bạn bè, đất trời tươi đẹp, cuộc sống muôn màu.
Nhưng anh không hiểu. Anh không thể hiểu. Và em không trách điều ấy. Đã đến lúc em sống cho những ước vọng của mình. Đã đến lúc em nhận ra anh mãi là niềm đau hơn là niềm hạnh phúc. Đã đến lúc em nói lời cảm ơn anh đã từng hiện diện và đi qua cuộc đời em. Đã đến lúc nói lời tạm biệt.
Bình Nguyên