Đã 3-4 năm nay, gia đình chị Hoa (Đồng Nhân, Hà Nội) luôn được cử làm đại diện cho phường dự thi gia đình văn hoá cấp quận rồi lên thành phố. Nhìn cảnh trong ấm, ngoài êm, trên bảo dưới nghe như nhà chị, không ai nghĩ gia đình ấy đã trải qua sóng gió tưởng chừng không vượt qua được.
Khoảng 3 năm trước, khi chị Hoa vừa sinh đứa con thứ hai và bắt đầu quay lại với công việc cơ quan, anh Bình, chồng chị là nhân viên kỹ thuật trong một công ty viễn thông. Công việc không nhiều áp lực nhưng cũng bận túi bụi suốt ngày. Lắm khi hệ thống gặp trục trặc, anh về muộn hoặc đang chui trong chăn ấm cũng phải lao đi. Vì vậy, gần như mọi công việc gia đình từ nấu cơm, giặt giũ đến đưa đón con, dạy con học đều dồn hết lên đầu chị Hoa.
"Thời điểm đó mình thực sự căng thẳng. Hai vợ chồng cũng chỉ là nhân viên bình thường nên nếu không chăm chỉ thì sao lo được việc ăn, việc học cho hai đứa con. Nhưng có lẽ cũng là tâm lý chung của mọi người phụ nữ khi có con, mọi sự quan tâm, lo lắng đều dồn hết cho con, không mấy khi trò chuyện cùng với chồng. Ngày nào hoàn thành xong mọi việc cũng 10-11 giờ đêm. Mệt nhoài, lên giường chỉ muốn lăn ra ngủ. Thế cho nên anh đã tìm nguồn vui nơi khác", chị Hoa tâm sự.
Một ngày cuối tuần, khi đang dọn dẹp trong phòng thì điện thoại của anh Bình báo có tin nhắn. Chị Hoa cầm điện thoại định đưa cho chồng, liếc qua màn hình thấy đề tên "Honey", chị tò mò mở tin nhắn ra xem và sững sờ: "Anh yêu, 8 giờ tối qua nhà đón em đi dạo nhé". Trong mắt chị, anh Bình là một người chân chất đến mức ngô nghê. Chị vẫn thường trêu và gọi anh là "Bình ngố". Thế mà nay cũng học đòi thói "ham của lạ".
Sau một hồi choáng váng, chị Hoa cầm điện thoại lao về phía chồng, đau đớn khi phải hỏi anh hàng tá câu hỏi "Tại sao...?". Anh thừa nhận mối quan hệ bất chính và những ngày sau đó là một chuỗi sóng gió với gia đình. Chưa bao giờ chị thấy mình bị tổn thương như thế và thật đau lòng, những vết thương đó do chính người đầu gối tay ấp với chị cả chục năm nay gây ra. Chị đã yêu anh bằng tất cả trái tim, dâng hiến cho anh tuổi xuân và nhan sắc, quên cả sự nghiệp để vun đắp cho hạnh phúc gia đình. Ấy thế mà... Có lẽ nằm mơ chị cũng không bao giờ nghĩ chồng lại phản bội chị nhường ấy.
Hai lần viết đơn ly hôn nhưng rồi chính tay chị lại xé nó đi khi nhìn thấy hai đứa con thơ dại. Chúng sẽ lớn lên như thế nào nếu sống trong cảnh thiếu cha, thiếu mẹ. Chị nói: "Con trẻ chẳng có tội tình gì. Lỗi là vì người lớn quá tham lam và ích kỷ thôi". Cuối cùng, chị quyết định im lặng và tha thứ cho chồng. Chị bảo: "Nếu anh hứa từ nay cắt đứt quan hệ với người đàn bà ấy, tôi sẽ tha thứ. Dù anh không còn yêu tôi nhưng hãy nghĩ đến các con, sống vì chúng một lần".
Còn với người thứ ba đã qua lại với chồng, chị gửi cho cô ấy một tin nhắn: "Tôi đã biết chuyện của cô và chồng tôi. Hãy chấm dứt tất cả tại đây. Đừng làm chồng cô phải gánh chịu một sự tổn thương như tôi". Tin nhắn gửi đi, chị nhận lại một lời đáp trả đầy thách thức nhưng chị đã quyết rồi: Tất cả đều được chôn chặt trong lòng.
Chuyện chẳng phải đã dừng lại ở đấy vì vài ngày sau chị nhận được tin nhắn của một người đàn ông lạ, tự nhận là chồng của cô gái kia. "Tôi là chồng của Liễu. Tôi đã đọc được tin nhắn của chị. Tôi muốn gặp chị để biết thực hư mọi chuyện". Ban đầu, chị Hoa cũng bị sốc nhưng cố trấn an bản thân, chị nhắn lại: "Xin lỗi anh. Chắc có một sự hiểu lầm nào đó ở đây. Tôi không biết ai tên là Liễu và cũng không gửi tin nhắn nào như anh nói cả. Chồng tôi đi học nước ngoài đã một năm nay rồi nên không thể qua lại với vợ anh được". Người đàn ông kia còn liên lạc với chị Hoa vài lần nữa nhưng trước sau chị vẫn chỉ một câu trả lời duy nhất.
Sau đó, chị Hoa đem chuyện kể lại cho chồng mình nhưng không một lời trách móc. Bẵng đi khoảng 3 tháng, chị nhận được tin nhắn của Liễu: "Cảm ơn chị vì đã không nói cho chồng tôi biết sự thật. Nhờ có chị mà chúng tôi không tan vỡ, các con tôi không phải chịu khổ. Giờ thì tôi biết vì sao anh Bình luôn nể phục chị. Ngay cả lúc qua lại với tôi, anh ấy cũng không một lời chê trách chị".
Mọi chuyện đã xảy ra một thời gian và chẳng bao giờ chị Hoa, anh Bình nhắc lại nữa. Có được hạnh phúc ấm êm như ngày hôm nay nhưng chị Hoa luôn tự nhủ với lòng mình rằng: "Cuộc sống không thể không có sóng gió. Nhưng đừng vì một phút nông nổi mà đạp đổ bao công sức đã bỏ ra. Vợ chồng sống với nhau vì tình vì nghĩa, vì tương lai lâu dài của các con. Những sóng gió cũng giúp tôi nhận ra thiếu sót và hoàn thiện mình hơn".
Chị Hoa nở nụ cười hạnh phúc, trên tay là một giỏ thức ăn, hoa quả. Chị sẽ trở về nhà nấu một bữa cơm thật ngon, sum họp bên người chồng và hai đứa con thân yêu.
Kha Di