Thời gian trôi qua, chúng ta làm việc bên nhau có bao vui buồn. Khi em ốm ở lại cơ quan buổi trưa, anh cũng ở lại chăm sóc và lo lắng cho em nhiều. Lòng em ấm áp vô cùng, anh ạ. Cơn đau đầu và cơn sốt cũng nhanh chóng qua đi khi anh bật cho em nghe bài hát Hello dịu dàng. Em đọc được trong mắt anh tình cảm chan chứa. Nhưng anh không nói gì dù hành động của anh nói lên biết bao điều.
Em vẫn âm thầm đi bên anh, dành cho anh những tình cảm chân thành nhất song vì em là con gái, em ngại khi phải thổ lộ trái tim mình. Em cũng sợ, em đã bị tổn thương một lần rồi, em không muốn mình lại vấp ngã lần nữa. Lúc mọi người giới thiệu cho em một người khác em có hỏi ý kiến anh. Thật ra, em cho anh một cơ hội để nói lên lòng mình nhưng anh vẫn im lặng. Anh vun vào và khuyên em nên theo ý mọi người. Em buồn nhiều lắm. Em đâm ra nghi ngờ những tình cảm anh đã dành cho em. Em đi chơi và hẹn hò với người đó theo ý anh. Rồi anh lại hành động như muốn giành lại em. Hay chỉ do em tưởng tượng? Em mong anh đủ can đảm nói lên với em dù chỉ 1 câu. Một câu thôi để em tự tin bước về phía anh đợi. Cuộc đời đâu phải lúc nào cũng theo ý mình muốn.
Thời gian cứ trôi qua và anh vẫn đi bên lề cuộc đời em. Mọi người đâu hay tình cảm của hai đứa nên lại giới thiệu cho anh một người con gái khác. Anh rủ người ta đi nghỉ mát ngay hè năm đó, em biết là anh bồng bột, anh muốn thử lòng em nhưng em là một người gan lỳ. Dù trong lòng em đau như cắt khi thấy anh và cô gái đó âu yếm bên nhau nhưng em vẫn mỉm cười. Không thể khác được, lúc đó em chỉ nghĩ rằng anh quá trẻ con.
Mãi tận bây giờ em vẫn nhớ chuyện đó nhưng em không bắt lỗi anh vì em chưa là gì để trách giận anh được cả. Anh cũng đã rời xa cô gái ấy. Một năm trôi qua vậy mà em và anh không tiến thêm được bước nào dù bây giờ anh thể hiện rõ ràng hơn tình cảm dành cho em. Còn em vẫn chờ đợi ở anh một lời nói. Em có ngốc nghếch quá không anh? Tết em đến nhà anh chơi, mẹ kể chuyện về bố mẹ cùng tuổi, cùng tháng sinh chỉ khác ngày. Em và anh cũng vậy. Có lẽ anh nói với mẹ tất cả vì em nhớ có một lần đi xem bói, ông thầy nói hai đứa cùng tháng cùng tuổi Ngọ lấy nhau không tốt. Em thấy lòng hạnh phúc lâng lâng. Tình cảm trong em dành cho anh trầm lắng quá nhỉ, dù nó sâu sắc và chưa bao giờ thay đổi. Anh không cảm nhận được hay tại vì anh cũng chờ ở em một câu nói? Khi em can đảm hơn, nhớ anh em gọi điện nói đôi ba câu chuyện không ra đâu vào đâu cả nhưng anh lại thờ ơ. Tình yêu như trò cút bắt và chúng mình cứ rượt đuổi nhau hoài.
Bây giờ nhớ anh, em cũng không gọi nữa, không nhắn tin nữa vì sợ sẽ nghe thấy sự thờ ơ của anh. Mai gặp anh rồi, em sẽ thế nào đây. Em nên hành động thế nào cho anh hiểu đây? Trong lòng em, tình yêu anh và nghĩ tới anh nhiều lắm.
Phuong