Tiết kiệm là ý thức vốn có của hầu hết du học sinh, thế nên cái “nghiện” của các nàng phần lớn được giải quyết qua các đợt hàng giảm giá. Thực ra cũng không phải hàng rẻ là hàng dạt, đa phần những mẫu ấy hoặc hết mốt, hoặc không được ưa chuộng bởi lý do nào đó, nên các cửa hàng cần thanh lý để chuẩn bị cho những đợt thời trang nóng tiếp theo.
![]() |
|
Mua gì cũng phải đắn đo. |
Thúy, một cô bạn Hà Nội, sở hữu một thân hình “xe lu”, ở nhà thường bị bạn bè chọc nhưng sang xứ người lại hóa hay, quần áo người ta bán cái nào cô nàng mặc vô coi cũng... được! Thúy khoe: “Tớ mới mua 2 chiếc áo mùa hè đẹp cực kỳ luôn, chỉ 6 euro thôi”. Đấy là cái giá cửa hàng thanh lý đợt thời trang cuối hè, Thúy mua về để dành... năm sau diện.
Hồi mới chân ướt chân ráo sang làm quen cuộc sống ở đây vài ngày, được một cô bạn rước đi mua sắm “cho biết với người ta”. Thế nhưng lượn vòng quanh từ các con phố nhỏ cho đến trung tâm, vẫn không dám “đụng” vào bất cứ món nào, trong khi đó cô bạn đi cùng không nói gì, chỉ cười rúc rích. Cả ngày trời mỏi mệt rồi... về không, lúc này cô nàng mới mở miệng: “Cô nương ơi, có lật tung cái nước Đức này lên cũng không tìm thấy “tiêu chuẩn” của cô đâu! Tìm đâu cho ra rẻ, đẹp, bền... đặc biệt là với chiều cao khiêm tốn như cô, chỉ có size... trẻ con thôi. Nếu muốn rẻ thì đợi vài tháng nữa sẽ có đợt giảm giá, tha hồ mà chọn hàng rẻ”. Quả đúng như thế, dù tôi cố nong đến size nhỏ nhất thì cũng phải “bơi” trong bộ đồ mới ấy, rộng rinh. Nếu quần có vừa thì cũng quá dài, may mắn thì cũng hơi phù hợp với chiếc áo, nhưng giá cả thì không có cái nào dưới 15 euro. Có ráng mua về để đem đến tiệm sửa lại cho vừa vặn cũng không dám: cắt ngắn, lên lai quần jeans giá gần 20 euro, xấp xỉ giá mua quần! Quả là khá đau đầu khi cùng lúc nghĩ đến cụm từ “cần tiết kiệm”.
Mỹ cười toe: “Lúc nãy đi chợ Đồng Xuân về (chợ Đồng Xuân được ví như một cộng đồng người Việt thu nhỏ ở Leigzip, nơi đây có đầy đủ mọi thứ phục vụ cho nhu cầu của người Việt xa xứ), mình mua được một cái áo ấm với giá chỉ 30 euro, áo vạt dài và có lông hẳn hoi nhé! Tớ cũng vừa mua 2 cái áo jeans mài cực đẹp, model cách đây... 4 tháng đó. Giờ thì giá nó đã giảm, ao ước mãi mới mua được”.
Cũng như Mỹ, những cô nàng mê hàng hiệu với giá bình dân thì cách duy nhất để làm đầy “bộ sưu tập” của mình là chờ đợi tháng giảm giá. Tuy nói là giá giảm, nhưng “giảm” ở xứ người cũng đâu có rẻ. Dù tiền cuối tháng trong túi vơi không ít theo những đợt ra cửa hàng, các nàng vẫn không lấy đó làm phiền, vẫn đều đặn dắt nhau đi... nghiêng ngó mỗi khi có dịp. Tiền cho chốn ở, nơi ăn luôn là một bài toán khó cho du học sinh, nhưng với du học sinh nữ lại phải giải thêm một “bài toán” hóc búa nữa là làm sao giải quyết cơn “ghiền” mỗi khi đi ngang các cửa hiệu thời trang.
(Theo Thanh Niên)
