Một chiều cuối tháng 8, phóng viên gặp Lý Thị Điềm, người đàn bà mang tội giết chồng ở phân trại 1 Trại giam Phú Sơn 4, Thái Nguyên. 37 tuổi, nữ phạm nhân mở đầu bằng giọng đều đều, cô vừa ốm dậy, người sực mùi thuốc kháng sinh.
Giống như nhiều phạm nhân ở xa khác, đã lâu lắm Điềm không có ai tới thăm nuôi. Gia đình cô ở tận một bản xa của tỉnh Cao Bằng. Ngay cả người thân, các con cô cũng ít có cơ hội vào trại thăm mẹ, dù một lần từ khi Điềm về Phú Sơn thụ án. Gương mặt rầu rĩ, Điềm bảo, buồn nhiều nhưng cũng may giai đoạn hụt hẫng nhất về tinh thần đã qua.
Điềm phải chấp hành án phạt 6 năm tù cho tội giết chồng. Người đàn bà này phải mất một hồi lâu mới tâm sự được câu chuyện của 3 năm về trước. Học hết lớp 3, chỉ đủ biết đọc, biết viết, Điềm nghỉ học ở nhà giúp gia đình lên rẫy vào rừng kiếm củi. Tuổi 16, cô được gả cho một thanh niên trong bản. Từ ngày lấy chồng, Điềm quần quật với với nương ngô, con trâu. Chồng Điềm là Hứa Văn Cung, khi mới lấy nhau cũng khỏe mạnh và làm lụng chăm chỉ. Những việc nặng nhọc, anh này đều xúm vào giúp vợ không nề hà, kêu ca.
Khi nói tới chồng, Điềm rơm rớm nước mắt. Cô luôn miệng bảo thương và khen anh ấy tốt bụng. Chuyện không may xảy ra với mái ấm nhỏ là vào năm 1997, khi đứa con đầu lòng của hai người được vài tuổi, Cung đột nhiên mắc bệnh tâm thần. Vay mượn, vá víu khắp nơi, ngay cả con trâu duy nhất của nhà, Điềm cũng bán để đưa chồng đi chữa trị.
Sau đợt điều trị dài ngày, Cung được về với vợ con. Nhưng cũng từ đó, anh mắc phải chứng “sợ người”, thường bỏ đi cả đêm vào rừng rồi sáng hôm sau mới mò về. Vừa chăm con, Điềm phải vừa để mắt tới người chồng không còn bình thường. Công việc nhà cửa, một tay người phụ nữ trẻ đảm đương. Điềm không một lời than trách, lầm lũi lo lắng cơm nước cho chồng, con. Mỗi lần đi rẫy, vào rừng hái củi, cô phải nhờ bà con để mắt tới chồng.
|
|
|
Điềm trong buổi tiếp xúc với phóng viên tại phân trại 1. |
Buổi sáng một ngày tháng 11/2006, Cung đi cả đêm rồi trở về nhà, yêu cầu vợ: "ngủ với nhau một cái". Từ chối không được, Điềm buộc phải theo chân vào buồng để chiều chồng. Quan hệ xong, anh này kêu mệt và dần dần lịm trên bụng vợ. Chưa biết xử lý tình huống thế nào, lúc đó, con gái đang chơi ngoài sân đòi đi vệ sinh, làm Điềm giật mình.
Điềm đã để chồng nằm lại trên giường một mình. Khi quay lại, Cung đã tắt thở. "Chân tay tôi lúc đó run lẩy bẩy cả không biết phải xử lý ra sao. Ghé tai vào mũi và ngực để xem tìm còn đập không thì chẳng thấy gì”, Điềm rụt rè kể lại. Để không bị mang tiếng là giết chồng, cô ta đã dựng hiện trường giả. Sau khi bế chồng ra nằm giữa nhà, Điềm dùng đoạn dây thừng xiết chặt cổ rồi lấy kéo đâm vào cổ.
Sau đó, cô ta chốt chặt cửa chính ở phía trong rồi trèo lên gác nhà đẩy tấm ván che ở đầu hồi rồi chui ra ngoài đến nhà một người quen đi xem bói. Trưa hôm đó, thấy một người hàng xóm đang chăn trâu gần đó, Điềm nhanh chân quay về nhà và hô hoán để mọi người cùng đến chứng kiến sự việc. Không để lực lượng chức năng phát hiện sự việc, Điềm đã làm ma chay chôn cất ngay sau đó cho người xấu số.
Tuy nhiên, cho rằng con trai chết có điều gì uẩn khúc, bố nạn nhân đã làm đơn yêu cầu cơ quan điều tra khai quật tử thi nạn nhân để làm rõ vụ việc. Khám nghiệm tử thi, cảnh sát xác định, nạn nhân chết do ngạt, bị ngoại lực tác động vào vùng cổ gây suy hô hấp. Điềm đã bị cáo buộc giết chồng. Người đàn bà này đã cúi đầu thừa nhận hành vi. Điềm bị đưa ra xét xử và nhận mức án 6 năm tù vào cuối tháng 5/2007.
Ngày ra tòa Điềm nước mắt lưng tròng. Những người hiểu thì chia sẻ với cô. Nhưng không ít người rủa Điềm là người đàn bà dã man, đang tâm hại chết một người chồng không ổn định về tâm thần. Đến giờ khi tiếp xúc với phóng viên, Điềm không hiểu sao lại làm như vậy. Cô nói: “Chưa bao giờ tôi thấy anh ta có triệu chứng đó bao giờ đâu. Cứ nghĩ nó chỉ kiệt sức nằm nghỉ ở đó một tí rồi sẽ khỏe lại ai ngờ xảy ra chuyện xấu đó...".
Những lời nhiếc móc đó đeo đẳng Điềm đến tận những ngày vào trại giam. “Nhiều đêm, tôi khóc thầm và đổ bệnh vì tủi hổ và vì thương hai đứa nhỏ”, nữ phạm nhân dáng dấp nhỏ nhắn vân vê gấu áo tù tâm sự. Suốt một khoảng thời gian dài, mỗi khi chong mắt nhìn vào đêm tối, hình ảnh người chồng xấu số, tốt bụng lại hiện lên trong đầu Điềm. Gần 20 năm chung sống bên với nhau ít khi họ lớn tiếng với nhau. Cũng có lúc, cô nghĩ đến hai đứa con gào khóc gọi mẹ mỗi khi chiều tối ập đến.
Đến nay sau gần 4 năm ngồi tù vì tội giết chồng, Điềm bảo đến nay mới nhận được một lá thư của đứa con đầu viết lên hỏi thăm sức khỏe. Dịp đặc xá nào cô cũng ngóng chờ tin vui đến với mình để sớm trở về nuôi dạy hai con. Rớt nước mắt nữ phạm nhân này nói: "Con tôi thiệt thòi lắm rồi. Bố đã chết, mẹ giờ thì ở tù không hiểu chúng nó sống ra sao”.
Đưa ánh nhìn ra xa, Điềm nức nở vì nhớ con. Cô tâm sự, sau này về cô sẽ phải đối diện tiếp tục với "búa rìu dư luận". "Nhưng vì các con, tôi sẽ sống thật tốt và gạt bỏ những thị phi để chăm lũ trẻ", cô nói.
Việt Dũng
