Cách đây chừng hai thập niên, việc nam nữ đi uống cà phê chung với nhau chỉ mới là khúc dạo đầu êm ái cho một thiên tình sử! Thế nhưng giờ đây, khi những quán cà phê vườn, cà phê chuồng, cà phê máy lạnh, đèn mờ... ra đời, thì chuyện đôi trai gái đi uống cà phê đôi khi cũng đồng nghĩa với việc họ đã bước chân vào... dạo khúc cuối của tình yêu.
Gần đây, khi những cuộn phim quay lén ở những quán cà phê đèn mờ được in sang để bán cả cho thuê một cách lén lút, ghi lại cảnh thể hiện tình yêu từ A tới Z của những gương mặt rất trẻ thơ, còn mang huy hiệu trường trên ngực áo... thì hẳn mọi người phải giật mình nghĩ lại khi nghe ai đó thú nhận rằng: “Chúng tôi đã cũng đi uống cà phê!”.
Thực tế là có đi vào những quán cà phê như thế mới hay ra... cà phê đắng biết chừng nào! Ở ngoại ô và các quận mới, đa số là cà phê vườn, được bố trí ghế đá hoặc võng, hoặc ghế dù vừa đủ cho hai người ngồi, các bộ bàn ghế phân cách nhau bằng bụi cây cảnh rậm rạp.
Theo Mỹ Thuật chỉ cần ngồi vài giờ từ trưa đến chiều tối ở ô đầu tiên để quan sát thì sẽ thấy từng đôi, từng đôi một tình tứ dắt nhau vào, tuổi nào cũng có. Trẻ thì đa số là học sinh, lớn hơn thì có thể là người đã đi làm và không thiếu những người đã có gia đình.
Đến chiều tối thì xe cộ bắt đầu dập dìu. Người phục vụ chạy tới lui như con thoi để dẫn xe vào bãi, đưa lối cho khách vào ô. Trừ cây đèn pin nhỏ xíu trong tay người phục vụ, tất cả chỉ trông vào ánh sáng trăng sao, nhưng cũng bị tán cây xòe rỗng che cản bớt... Khung cảnh vì thế trở nên huyền hoặc, quyến rũ hơn, và mọi việc xảy ra ở từng ô vuông đó đảm bảo chỉ có hai người biết!
Nếu ưu thế của quán cà phê vườn là gió mát trăng thanh, phong cảnh hữu tình, thì cà phê máy lạnh, đèn mờ trong nội thành lại là nơi sang trọng, kín đáo và tiện nghi hơn. Gọi là cà phê đèn mờ, nhưng thực tế các quán cà phê này thường tối om om, cách nhau nửa mét đã không thể trông rõ mặt. Cây đèn pin trong tay người phục vụ được sử dụng một cách thuần thục: chỉ chiếu ngay xuống đất và quét thật nhanh trên lối vào băng ghế đôi, sau đó thì tắt ngúm, và đôi trai gái phải tự mò mẫm để ổn định chỗ.
Đến uống cà phê ở các quán như thế thì thức uống chỉ là quà khuyến mãi, nên không hề quan trọng về chất lượng, giá cả cũng không chênh lệch nhiều, thấp nhất khoảng 20.000 đồng/ly. Điều chính yếu là có chỗ để đáp ứng cho nhu cầu lứa đôi, cho nên khi khách vừa nhận thức uống thì cũng phải thanh toán tiền luôn đỡ bị quấy rầy thêm lần nữa, và bao giờ xong việc thì cứ lặng lẽ rút lui, không phải làm phiền “hàng xóm”.
Với các hình thức trên, cà phê trở thành điểm tiếp tay cho bao nhiêu hành vi tội lỗi, là nơi dung chứa các đôi uyên ương “sống thử”, nơi hò hẹn lý tưởng của các tình nhân “trai có vợ, gái có chồng”, nơi mà nhiều cô gái đã đánh mất sự trinh trắng vì thơ ngây nghĩ rằng mình chỉ... đi uống cà phê! Và theo một số người thì đây còn là “bãi đáp” của các cô gái bán hoa.
Nhiều người yêu cà phê, yêu cái không gian của những quán cà phê yên tĩnh khi nghe nói về “vấn nạn cà phê thời hiện đại” không khỏi ngậm ngùi tiếc cho vị đắng cà phê...
