Anh thật vô dụng, khi không thể đem đến cho em một cuộc sống đầy đủ như bao người khác, trong những giây phút nao lòng ấy, nước mắt bỗng tuôn tràn anh buột miệng nói lên một lời điên khùng “Nếu em quen anh mà phải buồn khổ và thiếu thốn đến như vậy, tôi thì em hãy đi tìm người khác hơn anh để lo cho cuộc sống của em … ” Em đã ôm chặt anh hơn và nói rằng: “Anh ơi, đừng nói như thế em thương anh nhiều lắm, em sẽ không bỏ anh đâu”. Ấy thế vậy mà chỉ sau vài ngày suy nghĩ, anh đã mất em thật rồi. Lòng đau như cắt anh như khóc thét lên tại sao lại như thế, lúc anh cần em nhất để anh vượt cạn em đã ra đi nhưng anh không hề dám oán trách em một lời nào hết, anh đã cố níu kéo.
Nhưng có lẽ đã quá muộn màng khi em nói lời cay đắng “Bây giờ tôi không còn khờ dại như lúc trước rồi, đầu tôi giờ có sạn rồi”, thật đáng buồn. Nỗi buồn ở đây không phải là tôi mất em, nhưng tôi buồn ở đây là tôi và em đã có một thời gian khá dài bên nhau nhưng em không nghĩ tại sao tôi làm như thế và với tôi em như một cô bé chập chững vào đời muốn làm một người lớn hiểu hết tất cả và chính mình. Có lẽ những giờ phút cuối cùng trước khi bước lên đài vinh quang cho này đã là một sự kết thúc để có em, hạnh phúc cùng em tôi đã phải mất rất nhiều thứ.
Mọi thứ gần như đã có tất cả, từ áo cưới, xe hoa, cổng hoa chỉ còn đợi cuộc vượt cạn cho thử thách cuối cùng này. Vậy mà em luôn trách tôi không bao giờ, thấy anh khen em dù là lời khen cho có thôi anh chẳng bao giờ mở lời. Em có bao giờ nghĩ tôi luôn và thường khen em nhưng em có bao giờ nhận ra không, mỗi khi đi mua sắm bất cứ thứ gì tôi thường tận tay chọn những cái đẹp nhất để dành cho em.
Tôi khen em không phải là tặng em quà cáp, cái tôi mong muốn là những gì tôi tặng em để làm em đẹp hơn, quyến rũ hơn trước mọi người và những lời khen của mọi người chính là lời khen của tôi dành cho em. Em càng đẹp càng dễ thương tôi càng được hãnh diện, nói ra thì cũng nên nói vào, nhiều lúc em thấy anh không bao giờ nhìn mặt em nói chuyện hay anh đang cố lãng tránh hay dấu diếm em điều gì … Thật tình thì ra đường anh cũng chẳng dám nhìn ai, vì sợ nhìn họ sẽ đem ra so đo này nọ và anh không dám nhìn vì sợ nhìn thấy người nào đẹp hơn em anh sẽ bị hớp hồn mà chê bai hay quan tâm đến họ. Khi đối diện với em anh càng không dam nhìn thẳng, không phải em xấu, em rất đẹp với cặp mắt to, đôi lông mày cong, cái miệng nhỏ tròn đỏ mọng, một khuôn mặt xinh tròn thật thánh thiện và hơn hết là em có một giọng nói nhỏ nhẹ ngọt ngào đủ làm mê hoặc lòng người. Những cái đó đã làm em trở nên lợi hại hơn nếu những người nào thấy em và nghe em nói chuyện và nếu ai đó gặp em một lần rồi chắc họ sẽ nhớ em mãi mãi.
Anh rất sợ khi nhìn mặt em, vì chưa nhìn kỹ anh đã yếu em và khổ sở đến tế nào khi mất em, nếu anh nhìn em kỹ hơn anh sẽ sống làm sao khi em rời bỏ anh như thế. Em có bao giờ nghĩ đến điều đó chưa ? Nhưng có lẽ giờ đây anh mất em rồi, mất thật rồi. Mọi cố gắng của anh có lẻ là vô nghĩa. Điều cuối cùng anh có thể làm được là cầu chúc cho em tìm được một người yêu em thật lòng có khả năng lo lắng cho em thật là tốt, Minh Trúc ! Gởi đến người tôi yêu thương với tất cả tấm lòng (Bà xã hụt Minh Trúc)
Lâm Hoàng Nam